Thứ Hai, 12 tháng 1, 2026

Tuổi thơ bình an - Bệ phóng cho cuộc đời thênh thang



Sáng thứ bảy 3.1 đầu năm, mình dự buổi chia sẻ về Giáo Dục và Gia Đình với Diễn giả khách mời là Thầy Lương Dũng Nhân, do Cô Bùi Trân Phượng host tại Cafe Thứ 7. Chủ đề hôm đó là “Tuổi thơ bình an - Cuộc đời rộng mở”. Thầy Nhân đề xuất đổi một chút tựa đề, để tạo sự vần điệu và cảm giác phóng khoáng hơn thành “Tuổi thơ bình an - Cuộc đời thênh thang”. Mình đúc kết lại dưới đây những điểm chính rút ra từ buổi chia sẻ hữu ích này (nhất là cho các bậc phụ huynh, trong việc nuôi dạy con trẻ).

Cốt lõi của bình an đối với con trẻ là cảm giác được yêu thương. Sự kết nối và tình yêu thương của gia đình tạo nên một nền tảng vững chắc giúp một đứa trẻ vượt qua những xáo trộn bên ngoài. 

Một trong những điểm nhấn quan trọng là cảnh báo về sự "Tha hóa" (alienation) trong thời đại AI.  Ngày xưa, một nghệ nhân làm ra đôi giày hay bình gốm sẽ kết nối sâu sắc với nhu cầu của khách hàng và sản phẩm của mình từ đầu đến cuối. Trong thời đại công nghiệp, con người bị biến thành một "ốc vít" trong hệ thống, chỉ làm một công đoạn nhỏ (ví dụ: dán đế giày) và mất đi sự kết nối với ý nghĩa công việc. Thầy Nhân mượn khái niệm của Karl Marx để chỉ ra rằng, nếu thời đại công nghiệp biến con người thành "ốc vít", thì thời đại AI đang biến con người thành "cổng giao tiếp", nơi chúng ta tự công cụ hóa bản thân để đổi lấy năng suất, đánh mất bản sắc và sự kết nối với ý nghĩa công việc.

Để thoát khỏi sự tha hóa đó và hướng tới một "cuộc đời thênh thang", giáo dục phải hướng đến tầng cao nhất của tháp Maslow - Tự hiện thực hóa (Self-actualization, tự thực chứng). Theo Thầy Nhân, khái niệm “tự hiện thực hóa” này tương đồng với "Giác ngộ", "Phật tính" trong đạo Phật hay "Cá thể hóa" của Carl Jung. Con người phải là đích đến cuối cùng (theo Immanuel Kant), chứ không phải là công cụ. 

Cuộc đời thênh thang là cuộc đời không bị tha hóa. Sự tự hiện thực hóa phải đến từ chính bên trong mỗi người, như lời Đức Phật dạy  "Hãy tự thắp đuốc lên mà đi". Không ai có thể áp đặt một công thức hay quan điểm để bắt người khác trở thành chính họ.

Nhiều phụ huynh đang chạy theo những cuộc đua không thuộc về mình, cố gắng biến con cái thành những "thần đồng photocopy". Trẻ em ở lứa tuổi mầm non đã bị ép học đọc, viết, tính toán nhanh và sưu tầm các chứng chỉ, giải thưởng để chuẩn bị hồ sơ vào các trường đại học top đầu ngay từ khi mới 3 tuổi. Đây là một biểu hiện của việc tự công cụ hóa con người, đi ngược lại với tinh thần bình an và thênh thang của cuộc sống. 

Nhiều phụ huynh luôn cảm thấy mình "chưa đủ tốt", nhưng thực tế họ đang "làm quá nhiều" và tiêu tốn quá nhiều năng lượng vào các cuộc đua xã hội. Sự cạn kiệt về tâm trí và sức lực khiến cha mẹ không thể hiện diện trọn vẹn bên con cái như một con người đúng nghĩa. 

BA HÓA THÂN CỦA NIETZSCHE 

Thầy Nhân dùng hình ảnh "con lạc đà" để mô tả việc con người tự hào khi gánh trên vai hàng đống tri thức, kỳ vọng và thành tích nhưng thực chất lại rất nặng nề. 

Để có một cuộc đời "thênh thang", con người cần đi qua ba giai đoạn, ba hóa thân theo Nietzsche:

Con Lạc đà (Gánh nặng của sự vâng phục): Giai đoạn mang vác gánh nặng của tri thức và kỳ vọng xã hội. [Trong triết lý của Nietzsche, con lạc đà là biểu tượng của sức chịu đựng, sự vâng lời và tinh thần "Tôi phải". Đây là giai đoạn con người chấp nhận mang vác trên vai những gánh nặng khổng lồ. Trong bối cảnh xã hội hiện đại, những gánh nặng này chính là tri thức, kỳ vọng và các quy chuẩn thành công mà xã hội áp đặt. Con lạc đà tuy mạnh mẽ nhưng không có tự do; nó chỉ đi theo con đường đã được vạch sẵn trên sa mạc mênh mông của những quy tắc].

Con Sư tử: Dũng cảm nói "Không" với những định kiến và áp lực không thuộc về mình, sẵn sàng đối diện với những quy chuẩn khắt khe của xã hội. [Để có một cuộc đời "thênh thang", con người không thể mãi là lạc đà. Nó cần hóa thân thành sư tử để giành lấy tự do. Tinh thần của giai đoạn này là "Tôi muốn". Đây là giai đoạn của sự dũng cảm và nổi loạn. Con sư tử dám đối mặt với "con rồng" của những giá trị cũ kỹ. Nhiệm vụ cốt lõi của nó là nói "Không" với những định kiến, áp lực và những khuôn mẫu không thuộc về mình. Trong hành trình phát triển, đây là lúc cá nhân bắt đầu kháng cự lại sự đồng hóa và áp lực tuân thủ của đám đông. Họ sẵn sàng chấp nhận sự cô đơn để bảo vệ bản sắc riêng, từ chối trở thành một "bản photocopy" hay một công cụ năng suất đơn thuần].

Đứa trẻ (Sự tái sinh và Sáng tạo): Trở nên như nhiên, trọn vẹn và hòa hợp với dòng chảy của cuộc đời. [Sư tử có thể tạo ra tự do, nhưng nó chưa thể tạo ra những giá trị mới. Để làm được điều đó, sư tử phải hóa thân thành Đứa trẻ. Tinh thần của giai đoạn này là sự "như nhiên". Đứa trẻ đại diện cho một sự khởi đầu mới, một trò chơi, một bánh xe tự quay. Đây là đỉnh cao của sự Tự hiện thực hóa (Self-actualization). Người ở trạng thái "Đứa trẻ" sở hữu "Tâm ban sơ", nhìn cuộc đời tươi mới, không bị che lấp bởi ký ức hay định kiến; hành động một cách tự nhiên, linh hoạt và có khả năng sáng tạo và kiến tạo ý nghĩa cuộc đời mình]. 

Đừng mãi chất lên vai con những gánh nặng để biến con thành một "con lạc đà" vĩ đại nhưng khổ đau. Giáo dục đích thực phải tạo ra không gian để trẻ được chuyển hóa, được dũng cảm nói lên tiếng nói của mình (Sư tử) và cuối cùng là được sống trọn vẹn, sáng tạo như một "Đứa trẻ" đúng nghĩa, nơi con tự kiến tạo nên cuộc đời thênh thang của chính mình.

ĐẶC ĐIỂM CỦA NGƯỜI TỰ HIỆN THỰC HÓA 

Thầy Nhân giới thiệu 15 đặc điểm của người tự hiện thực hóa tiềm năng (Self-actualizer), theo Abraham Maslow. [Nếu bạn có đọc bài trước của mình về Mô Hình Xoắn Động thì sẽ thấy mối liên hệ giữa những đặc điểm của người tự thực chứng với hệ vMeme đang vận hành ở Tầng thứ 2 của Xoắn Động - Vàng hay Xanh lam ngọc].

Đối với chính mình:

Họ phân biệt rõ mục đích và phương tiện, hiểu rõ đích đến của mình (hạnh phúc, cống hiến) và không bị bám chấp vào phương tiện (tiền bạc, tài sản).

Họ có khả năng chấp nhận triệt để bản thân (cả ánh sáng và bóng tối).

Họ thoải mái với sự cô đơn, chấp nhận thực tế rằng mỗi người là một linh hồn độc lập và không sợ hãi sự cô độc vốn có của con người. 

Họ hành động như nhiên, vượt qua sự kiểm soát cứng nhắc để đạt đến trạng thái tự do nhưng vẫn nằm trong khuôn khổ đạo đức.

Họ không nhất nhất bắt mọi việc phải theo ý chí hay kế hoạch cá nhân mà biết đồng cảm và hành động theo yêu cầu của hoàn cảnh hiện tại. Chính sự linh hoạt này giúp họ dễ thành công và mang lại sự bình an, hiệu quả cho những người xung quanh.

Họ thường xuyên có những trải nghiệm đỉnh cao, hòa mình hoàn toàn vào công việc (Flow) hay cảm giác hòa nhập vào thiên nhiên rộng lớn hoặc trước những đức hạnh vĩ đại của con người (Awe).

Họ có chánh niệm, khả năng hiện diện trọn vẹn với người khác, cởi mở đón nhận mọi diễn biến cảm xúc dù dễ chịu hay khó chịu mà không áp đặt mong cầu cá nhân.

Đối với người khác và xã hội:

Do đã thoải mái với chính mình và sự cô đơn, họ có xu hướng quan tâm tích cực và mong muốn giúp đỡ người khác một cách thuần khiết nhất. Họ sử dụng Tư duy kiến tạo (Design Thinking) bắt đầu từ sự rung cảm trước nỗi đau của người khác (Dù làm kế toán, tài xế hay nhà khoa học, mục đích cuối cùng vẫn là phục vụ và giải quyết nỗi đau hay vấn đề của người khác. Nếu mọi công việc đều vận hành bằng sự quan tâm và trắc ẩn thực sự, đó mới là giá trị thật, thay vì chỉ là những quy trình khô khan khiến con người bị tha hóa).

Họ luôn thể hiện sự tôn trọng và tinh thần dân chủ cao độ trong các mối quan hệ xã hội. Họ chấp nhận sự đa dạng của mỗi cá nhân về góc độ tiếp cận, nhu cầu, nhận thức và hoàn cảnh sống khác nhau. Với họ, không có ai là "số một" tuyệt đối; thay vào đó, nhiều người khác nhau sẽ cùng giải quyết những vấn đề và nỗi đau khác nhau của thị trường. Họ quan niệm rằng cuộc đời không phải là một cuộc đua với bất kỳ ai, mọi cuộc đua đều là ảo, từ đó giúp giải tỏa áp lực vắt kiệt sức lực cho bản thân và con cái.

Thay vì cố gắng đáp ứng nhu cầu của tất cả mọi người, họ chọn cách gắn kết sâu sắc và trọn vẹn với một số ít người ở mức độ chọn lọc. Điều này giúp họ tránh bị kiệt sức và duy trì được những ranh giới cá nhân rõ ràng.

Lối hài hước của họ mang tính triết lý, không bao giờ lấy nỗi đau, khó khăn hay sự khác biệt của người khác ra làm trò đùa. Họ chủ yếu trào phúng chính bản thân mình thông qua việc nhìn ra những sự vô lý, nghịch lý của bản thân và cuộc đời. Cách nhìn này giúp họ không rơi vào sự tự mãn, tự cao hay tự đắc.

Họ có khả năng kháng cự mạnh mẽ trước những áp lực phải đồng hóa với người khác hoặc các yêu cầu tuân thủ từ xã hội. Hiểu rõ hệ giá trị mà mình đang theo đuổi, họ dũng cảm nói "Không" với những tiêu chuẩn thành công áp đặt. Trong kinh tế hiện đại, thành công thực sự đến từ việc tìm ra "kẽ hở" (ngách riêng) để làm khác đi so với số đông nhưng vẫn mang lại tác dụng, thay vì chỉ bắt chước công thức thành công của người khác.

Đối với cuộc đời 

Họ mang tâm ban sơ (beginner’s mind) - tiếp cận mọi khoảnh khắc, con người và sự vật với sự tươi mới như lần đầu tiên, thay vì dựa trên sự chồng chất của ký ức. Tâm ban sơ cho phép họ không ngừng học hỏi, làm mới bản thân và phản ứng ứng biến linh hoạt với mọi thay đổi của cuộc sống.

Họ nhìn mọi thứ một cách chân thực nhất, thấy rõ cả ánh sáng, bóng tối, sự chân thật lẫn những chiêu trò mà không cần gán nhãn hay định kiến.

Họ không chỉ bận tâm đến chuyện "cơm áo gạo tiền" cá nhân mà còn trăn trở về những vấn đề lớn lao hơn như số phận con người, môi trường và trái đất. Động lực để họ giải quyết các vấn đề vĩ mô thường đến từ sự đồng cảm sâu sắc với những nỗi đau có thật từ bản thân hay những người thân xung quanh.

Sự sáng tạo của họ luôn hướng tới mục đích giải quyết trực tiếp hoặc gián tiếp những vấn đề lớn lao mà họ đang quan tâm.

Họ có những đam mê và theo đuổi riêng, không chạy theo đám đông mà trung thành với những giá trị và mục tiêu riêng của bản thân.

Những vĩ nhân như Einstein, Gandhi, Mẹ Teresa, Nikola Tesla hay Bác Hồ... dù mỗi người ở một lĩnh vực và hướng đi riêng khác nhau, nhưng tất cả đều bắt đầu từ một “hạt giống” chung: Năng lực rung cảm và đồng cảm với nỗi đau của cuộc đời.

Nếu chúng ta chỉ sống theo công thức chung của xã hội (điểm cao, bằng cấp, công việc ổn định, lương cao) mà thiếu đi sự trắc ẩn và mục đích sống, chúng ta sẽ dễ rơi vào cuộc khủng hoảng danh tính ở tuổi trung niên. Một cuộc đời thực sự "thênh thang" là cuộc đời được dẫn dắt bởi sự thấu cảm, dám dấn thân giải quyết những nỗi khổ đau và mang lại giá trị thực cho cuộc sống.

GIÁO DỤC TRẺ EM

Phê phán thực trạng cha mẹ ép con chạy theo "cuộc đua thần đồng", Thầy Nhân nhấn mạnh tầm quan trọng của việc trả lại cho trẻ không gian tự trải nghiệm. 

“Chính những thử nghiệm, trải nghiệm mới làm nên tri thức cuộc đời của mình chứ không chỉ là những tri thức mình học từ sách vở hay ai đó nói cho mình nghe. Tự mình phải thử nghiệm với cuộc đời của mình. Mình có cho con mình đủ không gian thử nghiệm chưa? 

Thời gian của đứa con bây giờ bị băm nhỏ và bị định hướng bởi tất cả những người lớn. Nhìn vào thời gian biểu của con là biết ngay con đang làm cái đó cho con hay con làm vì ai khác. Và cái không gian, cái thời gian tự thí nghiệm, tự phát triển của con ở đâu? Cái thời gian con tự chiêm nghiệm cho chính mình ở đâu?"

Cha mẹ cần giúp trẻ trân quý bản thân với tất cả các đặc điểm riêng biệt, thay vì chỉ tập trung vào khái niệm "điểm mạnh hay điểm yếu" vốn mang tính phân biệt. Mỗi đặc điểm khi được đặt vào đúng môi trường sẽ trở thành giá trị. Ví dụ: người giỏi phát hiện lỗi sai có thể làm tốt công việc kiểm soát chất lượng; người tỉ mỉ hợp với nghiên cứu khoa học, trong khi người nhanh nhẹn hợp với các công việc ngắn hạn. Thầy Nhân nhắc đến câu nói "Bản đồ không phải là thực địa" để nhấn mạnh việc không nên nhìn nhận thế giới hay con người chỉ qua những nhãn dán hay lý thuyết hạn hẹp.

Trẻ em được khuyến khích nên kết nối với tự nhiên. Ngày nay trẻ thường bị vây hãm trong bốn bức tường và tiếp xúc với máy móc quá nhiều. Tương tác với máy móc tạo ra tâm lý mong đợi kết quả tức thì, làm mất đi năng lực chờ đợi và bao dung với sự bất định. Ngược lại, việc quan sát tự nhiên (như trồng cây) giúp trẻ hiểu về tiến trình của sự sống và rèn luyện sự kiên nhẫn.

Để trẻ có hệ thần kinh bình an, cha mẹ cần giảm thiểu các trải nghiệm tiêu cực như bạo lực gia đình, xâm hại thể chất, tinh thần, sự bỏ mặc… Xâm hại tinh thần đôi khi đến từ những thói quen vô tình như việc cha mẹ thường xuyên so sánh con với người khác, làm vỡ vụn niềm tin vào giá trị bản thân của trẻ. Bỏ mặc thể chất là khi không gian sống không an toàn, lộn xộn, thiếu sự chăm sóc cơ bản. Sự "bỏ mặc về tình cảm" xảy ra khi cha mẹ hiện diện về thể chất nhưng tâm trí lại bị chiếm hữu bởi công việc hoặc điện thoại.  

Những trải nghiệm tiêu cực này nếu kéo dài sẽ gây ra sang chấn tâm lý phát triển (Developmental Trauma), vốn còn khó giải quyết hơn các sang chấn do sự kiện đột xuất. 

Cha mẹ nên dành thời gian hiện diện trọn vẹn cho con (dù chỉ 15-20 phút), tránh trạng thái "chú ý một nửa" (half attention). Các gia đình nên tắt tivi trong bữa ăn để tạo không gian trò chuyện và kết nối thực sự.

Cảm xúc và trạng thái thần kinh của cha mẹ có tính lây truyền. Nếu cha mẹ lo âu, căng thẳng hay giận dữ, trẻ sẽ cảm nhận và bị ảnh hưởng trực tiếp. Cha mẹ cần rèn luyện năng lực tự điều hòa bản thân (thông qua thiền tập, yoga...) trước khi yêu cầu con kiểm soát cảm xúc.

Để bù đắp cho các trải nghiệm tiêu cực, cha mẹ cần tạo ra các trải nghiệm tích cực 4S dựa trên khung của nhà tâm lý học Daniel Siegel:

Safe (An toàn): Đảm bảo an toàn về mặt vật lý.

Secure (An tâm): Tạo ra sự ổn định, nhịp điệu sinh hoạt có thể dự báo trước (đặc biệt quan trọng với trẻ có sự khác biệt về thần kinh như ADHD hay tự kỷ).

Soothed (An ổn): Trẻ được an ủi, vỗ về khi gặp nỗi đau hoặc bị kích hoạt cảm xúc.

Seen (An hiện): Trẻ được nhìn nhận và chấp nhận đúng như chính mình, không bị cha mẹ áp đặt các khuôn mẫu hay điều kiện để được yêu thương.

Trẻ cần được tự do bộc lộ mọi cảm xúc (vui, buồn, hờn giận) một cách lành mạnh. Cha mẹ nên tôn trọng diễn trình cảm xúc của con thay vì ép con nín khóc ngay lập tức. Hệ thần kinh con người phải đến 30 tuổi mới hoàn thiện, nên những cơn bùng nổ cảm xúc ở trẻ là hoàn toàn bình thường.

Mọi khoảnh khắc, đặc biệt là khi sai lầm xảy ra, đều là cơ hội giáo dục quý giá. Cha mẹ không nên bao biện hay che lấp sai lầm của con, mà cần cùng con đối diện với các trách nhiệm phát sinh, giúp con hiểu rằng "Con không đơn độc trong việc xử lý, khắc phục hậu quả hay xin lỗi". Thay vì để trẻ tự xử lý, cha mẹ nên đặt câu hỏi: "Con cần ba mẹ hỗ trợ thế nào để khắc phục và rút kinh nghiệm cho lần sau?". 

"Thuận duyên tu đức, nghịch duyên tu tâm". Khi mọi việc không như ý, đó là lúc tốt nhất để quan sát và chuyển hóa các cảm xúc tiêu cực (tham, sân, si) bên trong mình.

Không để gia đình là sợi dây duy nhất, trẻ cần thấy rằng thế giới ngoài kia vẫn có những người tốt và đáng tin cậy. Quy tắc 3 sợi dây đó là, ngoài cha mẹ, trẻ cần ít nhất 2 mối quan hệ thân thiết khác với những người lớn vững vàng (thầy cô, họ hàng, bạn bè của cha mẹ...) để tạo thành một mạng lưới hỗ trợ chắc chắn. Việc đa dạng hóa môi trường sống, cho trẻ tham gia các cộng đồng khác nhau (lớp bóng rổ, nhóm khoa học, hàng xóm...) giúp trẻ không bị bó hẹp trong một không gian duy nhất.

Trường học nên là nơi duy trì sự thích thú khám phá thay vì gò ép trẻ theo các tiêu chuẩn cứng nhắc. Chúng ta cần tôn trọng sự phát triển tự nhiên và khả năng tự học của trẻ. Thầy Nhân dẫn chứng câu chuyện một nghiên cứu sinh tiến sĩ tại Stanford dù đến lớp 5 vẫn chưa thuộc bảng cửu chương. Điều quan trọng không phải là kiến thức nhất thời mà là năng lực tự học và niềm yêu thích tìm tòi. Việc ép trẻ vào các "khung chuyên gia" quá sớm (luyện gà) sẽ làm mất đi tiềm năng phát triển tự nhiên của não bộ (vốn hoàn thiện đến gần tuổi 30). Mỗi đứa trẻ có nhu cầu và hoàn cảnh riêng; việc gò ép trẻ theo tất cả những "tinh hoa thiên hạ" là không thực tế và có hại. 

Cha mẹ nên khuyến khích, cho trẻ cơ hội làm việc gì đó cho cộng đồng (như tặng quà cho người vô gia cư, xây trường, làm kệ sách...) để trẻ cảm nhận được giá trị của bản thân. Tránh các hoạt động từ thiện mang tính "phong trào" hay "thuận tiện". Hãy để trẻ trực tiếp cảm nhận và rung động trước những nỗi đau thực tế.

Một thông điệp mạnh mẽ dành cho phụ huynh, đặc biệt với những người mẹ, là khái niệm "Cai con". Cha mẹ cần học cách "cai con" giống như con từng cai sữa. Đó là việc chấp nhận con ngày càng độc lập và bớt cần đến cha mẹ để trẻ có thể thực sự trưởng thành một cách lành mạnh. 

Khi cha mẹ (đặc biệt là người mẹ) có cuộc sống riêng phong phú, họ sẽ ít có xu hướng can thiệp tiêu cực vào cuộc đời của con cái. Sự can thiệp quá mức thường là hệ quả của việc cha mẹ cảm thấy cuộc đời mình trống rỗng. Do đó, để nuôi dạy con tốt, cha mẹ phải sống trọn vẹn cuộc đời của chính mình. 

"Hãy sống trọn đời mình đi, rồi con sẽ sống trọn đời con". Đừng hy sinh đời mình cho con một cách mù quáng, vì trẻ sẽ học cách hy sinh đời mình cho một thứ khác thay vì sống một cuộc đời ý nghĩa.

Một phụ huynh đặt câu hỏi: "Liệu sự bình an quá mức có làm trẻ trở nên yếu đuối và thiếu ý chí?". Thầy Nhân khẳng định: Cuộc đời luôn có sóng gió, không bao giờ bằng phẳng. Bản thân việc trẻ lớn lên, tập đi, tập đứng và đối diện với trọng lực trái đất đã là một thử thách. Cha mẹ không nên "chắn sóng" hoàn toàn cho con (ngoại trừ những "sóng thần" nguy hiểm), mà hãy để trẻ được trải nghiệm cả hạnh phúc lẫn thất bại. 

Sự bao bọc quá mức khiến trẻ thiếu đi "kháng thể" tâm lý để đối diện với sự bất công và mặt trái của cuộc đời. Hãy để trẻ va đập tự nhiên với cuộc đời từ nhỏ để trẻ tự xây dựng năng lực quản lý cuộc đời mình. Đồng thời, cha mẹ cũng không nên tự tạo thêm "gánh nặng chì" hay nỗi sợ hãi nhân tạo cho trẻ. Cha mẹ có thể giúp trẻ đi qua thử thách bằng sức lực của chính mình, và chỉ bù đắp những chỗ thiếu và giảm dần sự hỗ trợ khi trẻ đã vững vàng hơn (phương pháp giàn giáo).

Buổi chia sẻ khép lại với tư tưởng của Picasso: "Mục đích cuộc đời là tìm ra món quà của riêng mình, và ý nghĩa cuộc đời là trao tặng nó đi". Tuy nhiên, Thầy Nhân tin rằng giáo dục không chỉ là tìm kiếm (finding) mà là kiến tạo (creating). Một cuộc đời thênh thang là cuộc đời mà ở đó, mỗi người tự kiến tạo nên con đường, tri thức và ý nghĩa cuộc đời mình, dựa trên sự hiện hữu trọn vẹn, tự do, được dẫn dắt bởi lòng trắc ẩn và sự dấn thân giải quyết những nỗi đau thực tế của con người.



Thứ Hai, 5 tháng 1, 2026

Mô hình xoắn động - Bức tranh tiến hóa tâm thức



Photo credit: mohinhxoandong.vn 




Mình biết đến Spiral Dynamics tầm năm 2019, khi tìm hiểu về "Mô hình 7 cấp độ tâm thức và lãnh đạo” của Barrett và đọc được một bài blog nói về 3 mô hình tâm thức ảnh hưởng nhiều nhất đến tư tưởng của tác giả bấy giờ (2013), đó là:

  1. Khung 7 cấp độ tâm thức của Richard Barrett*,
  2. Bản đồ tâm thức của David Hawkin** (được nhắc đến trong cuốn sách “Power vs. Force” của ông, khá nổi tiếng hiện nay),
  3. Mô hình Xoắn Động (Spiral Dynamics), được Don Beck và Chris Cowan phát triển vào những năm 1990, dựa trên công trình nghiên cứu công phu của cố Giáo sư Clare W Graves từ những năm 1960. 

---

Hồi cuối tháng 11, mình tham dự workshop bên cộng đồng Level-Up do Ts. Vũ Phi Yên host về “U-transform for the Spiral” - ứng dụng mô hình xoắn động và Thuyết U (Theory U) trong chuyển hóa cá nhân và xã hội. Chị Phi Yên có lẽ là người đầu tiên đã đúc kết và mang Spiral Dynamics đến cho Việt Nam qua những khóa học và cuốn sách “Mô Hình Xoắn Động”. 

Được truyền cảm hứng nhiều để tìm hiểu sâu hơn, thế là mình đã chọn chủ đề “Mô hình Xoắn Động” này để chia sẻ tại chương trình “Hồ Chí Minh - Thành phố học tập” cuối tháng 12 vừa rồi, như một động lực cho chính bản thân để dành ra thời gian nghiên cứu. Cảm ơn BTC và tất cả các bạn tham dự đã giúp cho sự kiện được diễn ra! Mình cũng đã học được rất nhiều từ những chia sẻ của mọi người. 

MÔ HÌNH XOẮN ĐỘNG (SPIRAL DYNAMICS) - BỨC TRANH TIẾN HÓA TÂM THỨC 

Mô hình Xoắn Động, được Don Beck và Chris Cowan phát triển vào những năm 1990, dựa trên công trình nghiên cứu công phu của cố Giáo sư Clare W Graves từ những năm 1960. Theo lý thuyết này, con người và xã hội tiến hóa qua từng giai đoạn, mỗi giai đoạn có một cấu trúc tâm lý đặc thù, xoay quanh một hệ thống giá trị cốt lõi, được viết tắt là vMeme. Những giá trị cốt lõi này nằm trong vô thức và có ảnh hưởng vô cùng lớn đến cảm xúc và cuộc sống của chúng ta, là nền tảng cho toàn bộ cách chúng ta sống và hành động.

Có 8 vMeme, còn được gọi là 8 cấp bậc tồn tại, được hình tượng hóa bởi 8 màu khác nhau theo thứ tự: beige, tím, đỏ, xanh dương, cam, xanh lá, vàng và xanh lam ngọc (turquoise). Mỗi con người đều phát triển qua 8 bậc ý thức này, không phải theo kiểu tuyến tính, mà là theo đường xoắn ốc.

Hệ giá trị cốt lõi có thể giống và khác nhau ở từng cá nhân, phụ thuộc vào khả năng nhận thức của mỗi người, và có thể thay đổi theo thời gian, theo hoàn cảnh; có thể biểu hiện theo cách lành mạnh hoặc không lành mạnh. Con người không ở trong một vMeme mà vận hành nhiều vMeme tùy bối cảnh.

Sự phát triển tâm thức diễn ra theo trình tự thời gian. Chúng ta sinh ra ở đáy xoắn ốc (Beige) và leo dần lên. Giống như xây một ngôi nhà, mỗi bậc đều mang lại nền tảng để xây dựng các cấp tiếp theo. Mỗi cấp bậc đều cần thiết và có giá trị riêng biệt. Nỗ lực nhảy cóc, bỏ bước hay "đốt cháy giai đoạn" thường dẫn đến cấu trúc tâm lý không ổn định, sụp đổ hệ thống và các vấn đề tiềm ẩn (bóng tối/shadow) về sau. Sự phát triển vững chắc và an toàn đòi hỏi ta phải giải quyết trọn vẹn các vấn đề tồn tại ở cấp độ hiện tại trước khi năng lượng dư thừa cho phép chuyển sang cấp độ tiếp theo.  

Mặt khác, chúng ta vẫn có thể thoái lui, trở lại sống một cấp ý thức đã trải qua trước đó, tùy vào điều kiện môi trường sống ảnh hưởng thế nào lên những nhu cầu và khả năng thích ứng của mình. Ví dụ như trong thảm họa thiên nhiên, con người có thể quay lại các mã màu thấp hơn (như Đỏ hoặc Beige) để sinh tồn.

Mô hình Xoắn Động cung cấp một khung tham chiếu toàn diện để thấu hiểu sự phát triển từ cấp độ cá nhân đến xã hội. 

Ở góc độ phát triển bản thân, mô hình giúp cá nhân nhận diện được mình đang đứng ở đâu và hiểu rằng những cảm giác khó chịu, căng thẳng hay khủng hoảng thường là dấu hiệu báo trước cho một bước chuyển dịch sang cấp độ nhận thức mới (leo xoắn ốc). Trong công việc chuyển hóa bóng tối nội tâm (Shadow Work), mô hình giúp nhận diện những phần tính cách mà bản thân đang né tránh hoặc ghét bỏ. Ví dụ, nếu bạn dị ứng với sự tuân thủ (Màu Xanh Dương), có thể bạn đang chối bỏ phần kỷ luật bên trong mình. Việc hòa giải với nó giúp tâm thức được tích hợp để tiến lên các bậc cao hơn như Vàng. Hiểu về mô hình xoắn động giúp con người linh hoạt hơn trong nhận thức, không bị dính mắc vào việc "tôi là ai" (một màu cố định), mà hiểu rằng mình có thể sử dụng các "bộ lọc" khác nhau tùy theo hoàn cảnh (ở công ty dùng Màu Cam, về nhà dùng Màu Tím).

Về quản trị, mô hình hỗ trợ lãnh đạo sắp xếp nhân sự theo đúng thế mạnh. Một người Màu Đỏ (thích quyền lực, ngắn hạn) sẽ không phù hợp làm công việc cần quy trình tỉ mỉ như Màu Xanh Dương, hay sáng tạo tự do như Màu Vàng. Trong thế giới VUCA (Biến động, Bất định, Phức tạp, Mơ hồ), lãnh đạo cần biết nhân sự đang ở đâu để thiết kế hệ thống quản lý tương thích, cũng như hiểu rằng nhân viên có thể thay đổi tư duy để phù hợp với điều kiện hiện tại hoặc hoạt động rất khác khi chịu áp lực.

Về giao tiếp và giải quyết xung đột, công cụ này giúp "phiên dịch" thông điệp phù hợp với hệ giá trị của đối phương, từ đó giảm bớt phán xét và tăng cường sự đồng cảm. Ví dụ, nói chuyện với người Màu Đỏ cần ngắn gọn, đi thẳng vào vấn đề và tôn trọng thể diện của họ; trong khi nói chuyện với người Màu Xanh Dương lại cần chi tiết, quy trình rõ ràng và có bằng chứng cụ thể. Khi hiểu rằng mỗi người hành xử dựa trên một hệ giá trị (vMeme) khác nhau để thích nghi với hoàn cảnh sống của họ, chúng ta sẽ bớt phán xét và tăng sự đồng cảm, chấp nhận sự đa dạng.

Trong lĩnh vực giáo dục, mô hình khuyến khích việc tôn trọng lộ trình phát triển tự nhiên của trẻ, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc cho trẻ em trải nghiệm đầy đủ các mã màu theo trình tự, không đốt cháy giai đoạn. Trẻ cần sự an toàn của Màu Tím, sự khẳng định cái tôi của Màu Đỏ, và kỷ luật của Màu Xanh Dương trước khi có thể tự chủ như Màu Cam.

Trong chính trị và thiết kế hệ thống xã hội, mô hình nhấn mạnh việc xây dựng các thể chế xã hội phù hợp với trình độ nhận thức thực tế của cộng đồng thay vì áp đặt máy móc. Không thể áp đặt mô hình dân chủ kiểu phương Tây (tương ứng Màu Cam/Xanh Lá) vào một quốc gia hay nền văn hóa đang vận hành ở mức bộ lạc (Màu Tím/Đỏ) vì sẽ gây ra sự sụp đổ hệ thống và hỗn loạn. 

Về ngoại giao, mô hình giúp tăng cường hiệu quả tương tác giữa các quốc gia và vùng lãnh thổ dựa trên sự thấu hiểu các tầng bậc văn hóa.

TÍNH PHI CẤP BẬC 

Dù về mặt nhận thức, mô hình có tính phát triển theo trình tự, nhưng dưới góc độ giá trị con người và đạo đức, nó là một hệ thống phi cấp bậc (non-hierarchical). Các cấp độ chỉ trở nên mở rộng hơn chứ không phải tốt hơn theo nghĩa đạo đức. Mỗi cá nhân đều có quyền được là chính mình ở bất kỳ cấp độ nào. Không có áp lực đạo đức bắt buộc ai đó phải thay đổi hay tiến lên nếu họ đang sống tốt.

Tính hiệu quả của một vMeme không nằm ở vị trí cao thấp trên xoắn ốc, mà nằm ở sự tương thích với điều kiện sống. Nếu hoàn cảnh đòi hỏi sự mạnh mẽ để sinh tồn (rừng rậm hoặc vùng chiến sự), thì Đỏ là cách tồn tại phù hợp nhất, trong khi Xanh Lá có thể sẽ khiến bạn bị tiêu diệt.  

Thay vì tập trung vào việc leo lên cấp độ cao hơn (chiều dọc), mô hình khuyến khích sự lành mạnh trong chính cấp độ hiện tại (chiều ngang). Mục tiêu không phải là đẩy mọi người lên đỉnh xoắn ốc, mà là giúp họ sống trọn vẹn và lành mạnh tại nơi họ đang đứng. Một bộ lạc (Tím) sống hài hòa với thiên nhiên và tôn trọng tổ tiên vẫn tốt đẹp hơn một xã hội công nghiệp (Cam) tham lam và phá hoại môi trường.

Mô hình Xoắn Động nhìn nhận tiến hóa là một hành trình tuần tự và ngày càng mở rộng năng lực đối phó với sự phức tạp, khả năng bao quát nhiều yếu tố hơn chứ không phải là bảng phân loại tính cách để dán nhãn con người vào các khung cố định. Các bậc màu không liên quan đến trí thông minh, không phân biệt giới tính, tuổi tác, sắc tộc. Nó là bản đồ về cách con người tư duy (how they think), chứ không phải về những gì họ nghĩ (what they think) hay giá trị của họ. Ví dụ, một Phật tử và một người Hồi giáo dù niềm tin khác nhau nhưng đều có thể có cách tư duy giáo điều và trật tự của màu Xanh Dương.

CHUYỂN HÓA - SỰ THÍCH NGHI VỚI KHỦNG HOẢNG HAY NGHỊCH CẢNH

Khi cách tư duy cũ không còn đủ để giải quyết các vấn đề phức tạp mới của cuộc sống, thay đổi xảy ra. Khi sự khó chịu tăng lên, con người buộc phải chuyển sang một mã màu phức tạp hơn. Mỗi mã màu mới nảy sinh để giải quyết các vấn đề mà mã màu trước đó không thể xử lý. Ví dụ, nếu không trải qua sự hỗn loạn của Đỏ, bạn sẽ không có nhu cầu thực sự để phát triển kỷ luật của Xanh Dương.

Mỗi bậc vượt qua bậc trước đó, nhưng đồng thời cũng bao gồm nó. Như vậy, các cấp khác nhau có thể cùng tồn tại. Mỗi cấp độ mới sẽ bao hàm và giữ lại các năng lực của cấp độ trước đó trong khi bổ sung thêm các năng lực mới để xử lý sự phức tạp gia tăng. 

Bạn không vứt bỏ quá khứ; bạn trở thành tổng hòa của "tất cả những con người mà bạn đã từng là".

GIẢI MÃ CÁC VMEME

Tầng 1 gồm 6 màu đầu tiên: beige, tím, đỏ, xanh dương, cam, xanh lá.

1. Màu Beige - Bản năng sinh tồn

Động lực cốt lõi hay mối quan tâm duy nhất của Beige là: Làm sao để sống sót? Đây là trạng thái bản năng nhất: Ăn, ngủ, nhu cầu sinh tồn. Ngày nay, chúng ta ít thấy màu này ở người trưởng thành khỏe mạnh, nhưng nó sẽ trỗi dậy khi chúng ta rơi vào thảm họa thiên nhiên, bệnh tật nặng hoặc tuổi già sức yếu.

Khủng hoảng chuyển từ Beige lên Tím là sự đơn độc và mong manh, làm nảy sinh nhu cầu về sự an toàn. Một cá nhân riêng lẻ quá yếu ớt trước thiên nhiên đại ngàn, thú dữ và thời tiết khắc nghiệt. Con người nhận ra rằng nếu tụ họp lại thành nhóm, chia sẻ thức ăn và cùng canh gác, cơ hội sống sót sẽ cao hơn. Niềm tin vào thần linh và tổ tiên bắt đầu nhen nhóm để giải thích những hiện tượng thiên nhiên.

2. Màu Tím - An toàn và thuộc về

Màu Tím là nơi chúng ta tìm kiếm sự an toàn trong tập thể, tin vào thần linh, tổ tiên, và các nghi lễ may mắn. Tím mang màu sắc của văn hóa làng xã và tâm linh, tinh thần cục bộ địa phương, “phép vua thua lệ làng”, hay "một người làm quan cả họ được nhờ". Trong công ty, Màu Tím thể hiện ở văn hóa 'gia đình', nơi sếp như người cha, người mẹ, và lòng trung thành được đặt lên hàng đầu. Ai tách khỏi đàn, người đó sẽ chết.

Đặc trưng của Tím là nhu cầu được an toàn và cảm giác được che chở, thuộc về. Họ gắn bó với gia đình, tổ tiên, nghi thức, thường quyết định dựa trên “người thân nghĩ gì”. 

Mặt tích cực của Tím là tính gắn kết, cần mẫn, hiếu nghĩa, trung thành, tôn kính tổ tiên và luật tự nhiên. Mặt tiêu cực của tím là nỗi sợ thay đổi, mê tín, lệ thuộc.

Khủng hoảng chuyển từ Tím lên Đỏ xảy ra khi xuất hiện sự kìm kẹp và mất bản sắc. Trong bộ tộc, mọi thứ đều được quyết định bởi tập thể hoặc trưởng lão khiến cá nhân bị hòa tan hoàn toàn, không có tiếng nói riêng. Lúc này, một số cá nhân mạnh mẽ nhận ra mình có thể tự quyết định, có thể thống trị và không muốn tuân theo những nghi lễ cổ hủ nữa mà muốn khẳng định quyền lực và sự tự do cá nhân.

3. Màu Đỏ - Quyền lực và Cái Tôi

Động lực của Đỏ là sự thống trị, khẳng định quyền lực và cái tôi. Nỗi sợ lớn nhất của Đỏ là sự xấu hổ, bị coi thường, hay phải phục tùng. Đỏ hành xử bốc đồng, muốn được tôn trọng ngay.

Mặt tích cực của Đỏ là tính dũng cảm, dẫn dắt, sống thật và không sợ hãi, sức sống mãnh liệt, thích khám phá, tự do. Mặt tiêu cực của Tím là tính hung hăng, bạo lực, hay kiêu ngạo.

Khủng hoảng chuyển từ Đỏ lên Xanh dương là sự hỗn loạn và kiệt sức. Khi ai cũng muốn làm "vua", xã hội rơi vào cảnh chém giết, bạo lực và bất ổn triền miên. Cuộc sống của kẻ mạnh cũng luôn bị đe dọa bởi kẻ mạnh hơn. Lúc này nảy sinh nhu cầu về trật tự và ý nghĩa. Con người khao khát một hệ thống luật lệ, đạo đức hoặc tôn giáo để kiểm soát hành vi bạo lực. Họ chấp nhận hy sinh cái tôi hiện tại để đổi lấy sự ổn định.

4. Màu Xanh dương - Trật tự và Truyền thống

Động lực của Xanh dương là luật lệ, đạo đức, chân lý. Nỗi sợ lớn nhất của Xanh dương là sự hỗn loạn, phạm lỗi, sự thay đổi. 

Xanh dương tin vào hệ thống, nguyên tắc, trật tự; hy sinh cá nhân vì cái đúng. Xanh dương đại diện cho trụ cột xã hội, mang lại sự ổn định, như cơ quan hành chính nhà nước, Pháp luật, hệ thống giáo dục, các giá trị gia đình truyền thống, quy trình, tôn giáo. Xanh dương cần cấu trúc rõ ràng, tôn trọng tôn ti trật tự, danh hiệu, bằng cấp, biên chế nhà nước… 

Điểm tích cực của Xanh dương là sự chính trực, kỷ luật, quy củ, bình tĩnh, chi tiết. Mặt tiêu cực là tính giáo điều, phán xét, cứng nhắc.

Màu Xanh dương này hiện nay đang bị lung lay dữ dội bởi tư duy kinh tế thị trường. Tuy nhiên, trong các cơ quan nhà nước hay các gia đình nề nếp, Xanh dương vẫn là luật chơi chính.

Khủng hoảng chuyển từ Xanh dương lên Cam diễn ra khi sự giáo điều và trì trệ trở nên thái quá. Các quy tắc cũ trở nên quá khắt khe, kìm hãm sự sáng tạo và tiến bộ. Những lời giải thích dựa trên niềm tin không còn thỏa mãn được những câu hỏi về khoa học và thực tế. Lúc này nảy sinh nhu cầu về Thành tựu và Hiệu quả. Con người muốn tự mình tìm hiểu quy luật vận hành của thế giới để cải thiện đời sống vật chất. Họ tin rằng thông qua khoa học, công nghệ và kinh tế, họ có thể tạo ra một cuộc sống tốt đẹp hơn.

5. Màu Cam - Thành tựu và Tự chủ

Động lực của Cam là thành công, hiệu quả, kết quả, làm giàu và khẳng định vị thế. Nỗi sợ lớn nhất của Cam là thất bại, thua cuộc, mất cơ hội. 

Cam có tư duy mục tiêu, chiến lược, tin vào nỗ lực cá nhân, giàu chí tiến thủ. Cam thường tách khỏi chuẩn mực cũ để tự tạo đường đi.

Cả xã hội Việt Nam hiện tại đang hừng hực khí thế của màu Cam, khát vọng vươn lên, tinh thần khởi nghiệp, khát vọng "hóa rồng", mong muốn sở hữu nhà lầu, xe hơi, hàng hiệu.

Điểm tích cực của Cam là tính sáng tạo, chủ động, linh hoạt, nhìn xa trông rộng, giỏi giang, sắc sảo. Mặt biến dạng khi không lành mạnh của Cam là quá cạnh tranh, duy vật, cô lập.

Khủng hoảng thúc đẩy từ Cam lên Xanh lá diễn ra khi xuất hiện sự trống rỗng và hủy hoại. Sau khi đạt được thành công vật chất, con người cảm thấy cô đơn, mất kết nối. Họ nhìn thấy mặt trái của Màu Cam: ô nhiễm môi trường, hố sâu ngăn cách giàu nghèo và sự vô cảm của "cỗ máy" kinh tế. Lúc này nảy sinh nhu cầu về Kết nối và Chữa lành. Con người bắt đầu tìm kiếm sự hòa hợp, tôn trọng cảm xúc, bảo vệ môi trường và đòi hỏi sự công bằng xã hội. Giá trị nhân văn bắt đầu quan trọng hơn giá trị đồng tiền.

6. Màu Xanh lá - Kết nối và Chữa lành

Động lực của Xanh là sự đồng cảm, bình đẳng, tình yêu thương. Xanh lá quan tâm đến cảm xúc, thấu cảm, muốn lắng nghe, hòa giải, dung hòa nhiều góc nhìn, không phân biệt đối xử.

Điểm tích cực của Xanh lá là tính nhân văn, chữa lành, hòa ái. Mặt tiêu cực khi Xanh lá không lành mạnh là mệt vì cảm xúc, thiếu cấu trúc, né xung đột.

Khủng hoảng thúc đẩy chuyển tầng ở Xanh lá là sự bế tắc của thảo luận. Xanh Lá quá chú trọng vào sự đồng thuận và cảm xúc dẫn đến việc họp hành quá nhiều mà không đưa ra được quyết định. Các nguồn lực bị lãng phí vì nỗ lực làm hài lòng tất cả mọi người. Lúc này nảy sinh nhu cầu về tính Hệ thống và Dòng chảy. Thế giới trở nên quá phức tạp để giải quyết bằng cảm xúc. Con người cần một tư duy tích hợp, chấp nhận sự khác biệt của tất cả các màu sắc khác và tập trung vào những giải pháp thực sự có tác động hệ thống.

"Dòng chảy" là khả năng di chuyển lên xuống các bậc xoắn ốc một cách mượt mà, linh hoạt sử dụng mọi nguồn lực và tư duy từ các cấp độ khác nhau mà không bị mắc kẹt bởi cái tôi hay các giáo điều cứng nhắc. Nhu cầu về Dòng chảy mở ra Tầng thứ 2 của Xoắn Ốc, chúng ta dịch chuyển sang một bước nhảy lượng tử về nhận thức. 

Chúng ta đang ở giai đoạn chuyển giao quan trọng từ 6 cấp độ đầu tiên (Subsistence levels - Các cấp độ Sinh tồn) sang loạt trạng thái tiếp theo (Being levels - Các cấp độ Hiện hữu). Đây không chỉ là sự thay đổi về quan điểm, mà là sự thay đổi hoàn toàn về cách bộ não xử lý thông tin và nhìn nhận thế giới. Thách thức lớn nhất của tư duy Tầng 2 (Vàng trở lên) là phải đối phó và quản lý toàn bộ các cấp độ của xoắn ốc cùng một lúc.

Tầng 1 (Be đến Xanh Lá) được gọi là các cấp độ "Sinh tồn". Con người tập trung giải quyết các nhu cầu thiếu hụt và sinh học cơ bản như sự an toàn, quyền lực, trật tự, vật chất hoặc sự chấp nhận của cộng đồng. Động lực chính thúc đẩy hành động ở Tầng 1 thường bắt nguồn từ nỗi sợ. 

Góc nhìn ở Tầng 1 mang tính đơn chiều. Ở các giai đoạn này, con người thường tin rằng giá trị của họ là duy nhất đúng và phán xét các giá trị khác. Cam tin rằng cuộc sống là một cuộc đua, và mục tiêu là chiến thắng, đạt được địa vị, tiền bạc và danh vọng. Nếu bạn không giàu có hay nổi tiếng, bạn là kẻ thất bại. Xanh lá tin rằng mọi người đều bình đẳng, cảm xúc là quan trọng nhất, và mọi quyết định phải dựa trên sự đồng thuận. Họ sợ xung đột và thường hy sinh sự thật hoặc hiệu quả để giữ cho mọi người vui vẻ (hòa thuận giả tạo). Tầng 1 thường bị mắc kẹt và không thể nhìn thấy quan điểm của người khác. Xanh Dương coi trọng trật tự sẽ thấy Đỏ là tội lỗi, trong khi Cam thấy Xanh lá là thiếu thực tế. 

Cách xử lý mâu thuẫn của Tầng 1 có xu hướng "Vượt qua và Chối bỏ" (Transcend and Dissociate). Khi một người chuyển từ cấp độ này sang cấp độ khác ở Tầng 1, họ thường ghét bỏ và phủ nhận giai đoạn trước đó (ví dụ: người mới lên Xanh lá thường ghét bỏ sự tham vọng của Cam). Điều này dẫn đến sự phát triển thiếu trọn vẹn.

Mối quan tâm ở 6 mã màu đầu tiên của Tầng 1 thường giới hạn trong phạm vi hẹp, đó là bản thân (Đỏ/Cam) hoặc nhóm của mình (Tím/Xanh dương/Xanh lá). Các giải pháp đưa ra thường ngắn hạn và cục bộ.

Tầng 2 (Vàng, Xanh Ngọc) được gọi là các cấp độ "Hiện hữu". Khi các nhu cầu sinh tồn cơ bản đã được đáp ứng, nhu cầu phát triển chuyển sang sự phong phú về nhận thức, động lực chính chuyển từ nỗi sợ sang tình yêu và mong muốn khôi phục sức khỏe cho toàn bộ hệ thống sống.

Góc nhìn ở Tầng 2 mang tính đa chiều. Tâm thức con người ở Tầng 2 có khả năng nhìn thấy bức tranh toàn cảnh, giữ đồng thời nhiều góc nhìn, thấy toàn bộ xoắn ốc và hiểu rằng không có cấp độ nào tốt hơn cấp độ nào; mỗi cấp độ đều cần thiết và phù hợp với một điều kiện sống cụ thể. Họ trân trọng tất cả các cấp độ khác, không phán xét mà nhìn nhận sự việc một cách hệ thống.

Cách xử lý mâu thuẫn ở Tầng 2 là thực hành "Vượt qua và Bao hàm" (Transcend and Include). Tầng 2 tìm cách tích hợp những điểm mạnh của tất cả các cấp độ trước đó vào một thể thống nhất. Họ sử dụng các công cụ của Tầng 1 (như kỷ luật của Xanh dương hay hiệu suất của Cam) một cách linh hoạt để giải quyết vấn đề mà không bị dính mắc vào chúng.

Từ Tầng 2, con người mở rộng phạm vi quan tâm đến sự bền vững của toàn bộ hệ thống sống, mục tiêu là làm cho toàn bộ xoắn ốc trở nên lành mạnh. Vàng tập trung vào các giải pháp mang tính hệ thống và chức năng, trong khi Xanh Ngọc nhìn nhận sự liên kết tâm linh và tính toàn thể của vạn vật. 

Sự chuyển dịch sang Tầng 2 đánh dấu kết thúc việc hành động dựa trên nỗi sợ hãi thiếu thốn và bắt đầu kỷ nguyên của việc hành động vì sự phát triển ý thức và sự sống toàn cầu.

7. Màu Vàng - Tích hợp và Hệ thống sống

Trước khi đến Vàng, các màu sắc ở Tầng 1 (từ Beige đến Xanh lá) đều có một điểm mù chung: Họ tin rằng cách nhìn thế giới của họ là cách Đúng duy nhất.

Vàng là cấp độ đầu tiên nhận ra rằng tất cả các cấp độ trước đó đều cần thiết và có giá trị trong những hoàn cảnh nhất định. Tin vào nhiều mức độ thực tại, Vàng không còn bị mắc kẹt trong một "đường hầm hiện thực" duy nhất nữa.

Vàng thấy danh vọng của Cam là sáo rỗng nếu nó không đi kèm năng lực thực sự.

Vàng thấy sự hòa thuận của Xanh lá là phản tác dụng nếu nó ngăn cản việc giải quyết các vấn đề thực tế.

Không cần danh vọng (như Cam) hay sự hòa thuận miễn cưỡng (như Xanh lá), Vàng cần sự Hiểu biết về cách thế giới vận hành như một hệ thống phức tạp và Dòng chảy. Vàng thích nhìn nhận mọi sự ở tầm hệ thống, và thoải mái với độ phức tạp rất cao của cuộc đời, cũng như thoải mái sống trong trò chơi của những cực đối lập, của những biến thiên nhanh chóng, của sự bất định, của những cặp mâu thuẫn.

Linh hoạt, thích ứng, tổng hợp và phân tích, tối ưu hóa, có tư duy phức tạp và hệ thống, điểm tích cực của Vàng là sự minh triết và khả năng dẫn dắt tự nhiên. Mặt tiêu cực, (nếu có dù khá hiếm), có lẽ là sự cô độc và khó chia sẻ với số đông.

Vàng thường có tinh thần nghiên cứu, học hỏi, sáng tạo, đa năng, tự chủ, thích giải quyết vấn đề và tối ưu hóa quy trình, họ học cả đời và sống tự do tự tại. Không bị ràng buộc bởi các quy tắc, quyền lực hay truyền thống, Vàng tự tìm ra những giải pháp phù hợp nhất với hoàn cảnh. Câu hỏi gốc của Vàng là “Điều gì phù hợp trong bối cảnh này?”

Động lực của Vàng là hiệu quả của toàn hệ thống và sự tiến hóa ý thức. Vàng quan tâm đến hiệu quả của toàn hệ thống và hành động nhắm đến hiệu quả cao, mang lại lợi ích cho tất cả các bên (Win – Win – Win cho Tôi – Bạn – Toàn bộ hệ thống). Họ linh hoạt; lúc cần quyết liệt dùng Đỏ, lúc cần quy trình dùng Xanh dương. 

Nhận thức sâu sắc loài người bị lập trình như thế nào bởi vô thức của chính mình và vô thức tập thể (Ma trận), nhưng Vàng không cảm thấy bất lực mà sẵn sàng bắt tay vào thay đổi lập trình ấy, một cách có hệ thống. 

Cảm nhận rõ sự tương thuộc của tất cả trong bức tranh rộng lớn và phức tạp của cuộc đời, Vàng có khả năng nhìn nhận và giải quyết các mâu thuẫn và nghịch lý mà các bậc màu trước đó không thể làm. Hệ thống giá trị này hiện nay vẫn còn ít người có, đa số xuất hiện ở những nơi có nền giáo dục và công nghệ cao, với đại diện là các nhà thiết kế hệ thống, những người giải quyết các vấn đề phức tạp, liên ngành.

Khủng hoảng thúc đẩy từ Vàng lên Xanh lam ngọc là sự đơn độc. Một cá nhân Vàng dù thông thái đến đâu cũng không thể giải quyết những thách thức mang tính toàn cầu (biến đổi khí hậu, đại dịch, sự diệt vong của loài người). Lúc này nảy sinh nhu cầu về Hợp nhất Toàn cầu. Con người nhận ra Trái Đất là một thực thể sống duy nhất. Sự dịch chuyển này hướng tới một tâm thức cộng hưởng toàn cầu, kết hợp giữa trí tuệ hệ thống (Vàng) và lòng trắc ẩn sâu sắc (Xanh lá) ở quy mô vũ trụ.

8. Xanh lam ngọc (Turquoise) - Toàn Thể và Sự Sống

Động lực cốt lõi của Xanh ngọc là tính hợp nhất, liên thông và phụng sự. Người với tâm thức Xanh ngọc thường có tinh thần hướng thiện, đa chiều, bao dung, thích giao lưu và chia sẻ, biểu hiện qua các nhà hiền triết, hay phong trào bảo vệ Trái Đất toàn diện. Họ nhận thức và trân trọng sự liên kết của mọi sự vật, tin vào sự thống nhất của vũ trụ. 

Câu hỏi gốc của Xanh lam là “Sự sống đang muốn gì qua tôi?” Không còn hành động vì cái tôi riêng rẽ, họ quan tâm đến phụng sự hành tinh, nhân loại, có tầm nhìn toàn cầu và tâm linh. Xanh ngọc có khả năng hiện diện sâu sắc và truyền cảm hứng.  

MÔ HÌNH XOẮN ĐỘNG VÀ SỰ TIẾN HÓA CỦA CÁC THỂ CHẾ XÃ HỘI

Mô hình Xoắn Động không chỉ mô tả sự phát triển tâm lý cá nhân mà còn là một bản đồ về sự tiến hóa của các hình thái xã hội, kinh tế và chính trị trong lịch sử loài người. Dưới đây là mối liên hệ giữa các mã màu và các thể chế xã hội tương ứng:

1. Beige – Bản năng Sinh tồn: Thời kỳ Đồ đá cũ, chưa có cấu trúc chính trị rõ rệt. Mọi hoạt động tập trung vào việc tìm kiếm thức ăn, nước uống và nơi ở. Quyền lực nằm ở người khỏe mạnh nhất hoặc có kỹ năng sinh tồn tốt nhất.

2. Tím – Bộ lạc và huyền thuật: Giai đoạn của các bộ lạc, các cộng đồng nông nghiệp sơ khai. Thể chế này được dẫn dắt bởi các trưởng lão hoặc pháp sư (Shamans). Mối quan hệ dựa trên sự trung thành tuyệt đối với dòng tộc.

3. Đỏ – Quyền lực và Đế chế Cổ đại: Thời kỳ của các vương quốc cổ đại, các lãnh chúa phong kiến, đế chế độc tài, chế độ phong kiến phân quyền, các băng đảng. Thế giới là một đấu trường sinh tử. Thể chế được duy trì bằng sức mạnh quân sự và sự sợ hãi. Các ví dụ điển hình bao gồm các đế chế của Thành Cát Tư Hãn, các vương quốc thời Trung cổ hoặc các tổ chức mafia hiện đại.

4. Xanh dương – Trật tự và Truyền thống: Sự trỗi dậy của các tôn giáo độc thần lớn và các quốc gia phong kiến tập quyền (thế kỷ 17-19). Thể chế xã hội bấy giờ là chế độ quân chủ tập quyền, Giáo hội, Nhà nước pháp quyền truyền thống, Quân đội; dựa trên luật lệ, kỷ luật và niềm tin vào một "Chân lý duy nhất". Xã hội có tôn ti trật tự nghiêm ngặt, đề cao sự hy sinh cá nhân vì lợi ích chung và sự ổn định lâu dài.

5. Cam – Thành tựu và Công nghiệp: Thời kỳ Khai sáng, Cách mạng Công nghiệp và Chủ nghĩa Tư bản hiện đại. Thể chế xã hội lúc này là Kinh tế thị trường, Tập đoàn đa quốc gia, Dân chủ đại nghị. Đặc điểm của giai đoạn này là việc đề cao tư duy lý tính, khoa học và sự cạnh tranh, tập trung vào sự tăng trưởng, hiệu quả và thành tựu cá nhân. Các trường đại học nghiên cứu và các hệ thống ngân hàng là trụ cột của mã màu này.

6. Xanh lá – Cộng đồng và Nhân văn: Thập niên 1960 đến nay (phát triển mạnh ở các nước Bắc Âu). Đại diện là các Tổ chức phi chính phủ (NGOs), các cộng đồng sinh thái, làng sinh thái, các phong trào xã hội (nhân quyền, môi trường); tập trung vào sự bình đẳng, hòa hợp và cảm xúc con người. Thể chế này vận hành theo cơ chế đồng thuận (consensus), bác bỏ sự phân cấp cứng nhắc và ưu tiên bảo vệ những nhóm yếu thế, thiên nhiên.

7. Vàng – Hệ thống và Linh hoạt: Cuối thế kỷ 20, đầu thế kỷ 21 (Kỷ nguyên thông tin). Thể chế xã hội lúc này là mạng lưới tri thức (Knowledge Networks), các tổ chức tự quản (Teal Organizations). Đây là cấp độ "Tầng thứ hai". Thể chế không còn dựa trên một cấu trúc cố định mà linh hoạt theo dự án. Quyền lực thuộc về người có năng lực giải quyết vấn đề. Xã hội bắt đầu tích hợp tất cả các giá trị của các mã màu trước đó một cách có hệ thống.

8. Turquoise (Xanh ngọc) – Toàn thể và Toàn cầu: Đang hình thành (Xu hướng tương lai). Thể chế xã hội lúc này là các liên minh toàn cầu, cộng đồng tâm linh thế giới, các mạng lưới ý thức chung. Đặc điểm của các thể chế Xanh ngọc là nhìn nhận Trái Đất như một thực thể sống duy nhất. Các thể chế này không còn ranh giới quốc gia hay sắc tộc, tập trung vào việc bảo tồn sự sống ở quy mô vĩ mô và sự tiến hóa của ý thức nhân loại.

Lưu ý: Trong một xã hội hiện đại, tất cả các mã màu này thường tồn tại song song. Một quốc gia có thể có hệ thống luật pháp Xanh dương, nền kinh tế Cam, nhưng vẫn có những cộng đồng Xanh lá và các nhóm thiểu số đang ở mức Đỏ hoặc Tím.

MÔ HÌNH XOẮN ĐỘNG DƯỚI GÓC NHÌN DỊCH LÝ

Kinh Dịch có nguyên lý "Vật cực tất phản" (Sự vật phát triển đến cực điểm sẽ chuyển hóa sang trạng thái đối lập). Mô hình Xoắn Động mô tả chính xác cơ chế này.

Khi tính Dương, ví dụ Màu Đỏ, phát triển đến cực đại, nó tạo ra sự hỗn loạn và xung đột vì ai cũng muốn làm "vua". Sự bất ổn này buộc con người phải tìm kiếm trật tự. Lúc này, tính Âm sinh ra: Con người chuyển sang Xanh dương để thiết lập lại trật tự, kỷ luật và hy sinh cái tôi vì tập thể.

Nhưng khi tính Âm (Xanh dương) trở nên quá cứng nhắc, giáo điều và bóp nghẹt sự sáng tạo, nó lại thúc đẩy nhu cầu giải phóng. Tính Dương lại trỗi dậy: Con người chuyển sang Cam để tìm kiếm tự do, thành công và đổi mới.

Sự thay đổi trọng tâm cứ đi qua đi lại giữa âm và dương, tính nam và tính nữ, chủ nghĩa cá nhân và chủ nghĩa tập thể, lặp đi lặp lại nhiều lần.

Nhóm Dương (Màu Nóng) có xu hướng "Thể hiện bản thân" (Express Self), tập trung vào thế giới bên ngoài và cách làm chủ hay chinh phục nó; tư duy thiên về bán cầu não trái, tập trung vào cái "TÔI", sự độc lập và tự chủ.

    ◦ Màu Be: Bản năng sinh tồn cá nhân.

    ◦ Màu Đỏ: Khẳng định sức mạnh, cái tôi, thống trị người khác.

    ◦ Màu Cam: Cạnh tranh, thành tựu cá nhân, tự chủ, chiến lược.

    ◦ Màu Vàng: Tự do cá nhân, tích hợp, không bị ràng buộc.

Nhóm Âm (Màu Lạnh) có Xu hướng "Hy sinh bản thân" (Deny/Sacrifice Self), tập trung vào thế giới bên trong và cách hòa hợp với nó; tư duy thiên về bán cầu não phải, tập trung vào "CHÚNG TA", sự hy sinh và thuộc về tập thể.

    ◦ Màu Tím: Hy sinh cho bộ lạc, tổ tiên, tìm kiếm sự an toàn.

    ◦ Màu Xanh Dương: Hy sinh cho chân lý, quy tắc, trật tự xã hội.

    ◦ Màu Xanh Lá: Hy sinh cho cộng đồng, sự bình đẳng, hòa hợp.

    ◦ Màu Xanh Ngọc: Hòa nhập vào tâm thức tập thể và sự sống toàn cầu.

Trong Dịch học, trạng thái lý tưởng không phải là loại bỏ Âm hoặc Dương, mà là sự cân bằng và hòa hợp. Đây chính là bước nhảy vọt sang Tầng 2 trong Mô Hình Xoắn Động

Ở Tầng 1 (Beige đến Xanh lá): Con người thường bị dính mắc vào một cực và chối bỏ cực kia (ví dụ: Người Xanh lá ghét sự cạnh tranh của Cam). Họ không thấy được bức tranh toàn cảnh.

Ở Tầng 2 (Vàng và Xanh ngọc): Đây là trạng thái "Tích hợp". Con người bắt đầu "Vượt qua và Bao hàm" (Transcend and Include).

Màu Vàng: Dù là "Dương" (tập trung vào cá nhân), nhưng nó không còn là cái tôi ích kỷ của Đỏ hay Cam. Nó là sự tự chủ có trách nhiệm, biết chấp nhận sự hỗn loạn và dòng chảy tự nhiên; hiểu rằng cả Âm và Dương đều cần thiết.

Màu Xanh Ngọc: Là màu "Âm" (tập trung vào tập thể), nhưng không phải là sự tuân thủ mù quáng của Tím hay Xanh Dương; mà là sự nhận thức toàn diện về sự liên kết của vạn vật trong vũ trụ.

Mỗi lần "leo" lên một vòng xoắn ốc, chúng ta không chỉ đi lên cao hơn mà còn mở rộng biên độ của cả Âm và Dương, hướng tới một trạng thái "Thái Hòa" nơi cá nhân và tập thể không còn xung đột mà bổ trợ cho nhau.

XÁC ĐỊNH VMEME CÁ NHÂN - HỆ GIÁ TRỊ CHỦ ĐẠO

Bạn không "là" màu Cam hay màu Xanh Lá, mà bạn có một "Trọng tâm" (Center of Gravity) nơi bạn thường xuyên hoạt động nhất. Để xác định trọng tâm này, hãy xem xét các yếu tố sau:

A. Quan sát Động lực cốt lõi (Core Motivations): Tự hỏi điều gì thúc đẩy bạn mỗi ngày?  

Beige: Bạn có đang chiến đấu chỉ để sinh tồn (ăn, ngủ, sống sót) không?

Tím: Bạn có tìm kiếm sự an toàn tuyệt đối, tin vào vận may/tâm linh và gắn bó mật thiết với "bộ lạc" (gia đình/nhóm) của mình không?

Đỏ: Bạn có khao khát quyền lực, muốn làm bất cứ điều gì mình thích bất chấp hậu quả và sợ bị mất mặt không? 

Xanh dương: Bạn có tìm kiếm ý nghĩa, trật tự, kỷ luật và tin rằng cuộc sống phải tuân theo một kế hoạch/đạo đức đúng đắn tuyệt đối không?

Cam: Bạn có bị thôi thúc bởi sự thành công, tự chủ, chiến thắng, của cải vật chất và sự thăng tiến không?

Xanh lá: Bạn có ưu tiên sự hòa hợp, kết nối cộng đồng, bình đẳng và tìm kiếm sự đồng thuận không?

Vàng: Bạn có thích sự linh hoạt, học hỏi, nhìn thấy bức tranh lớn và không quan tâm đến việc người khác nghĩ gì hay không quan tâm đến địa vị không?

B. Kiểm tra sự "Chấp nhận" và "Chối bỏ"  

Một người có thể hành động giống Xanh Lá nhưng lại cực kỳ ghét màu Cam (sự thành đạt/kinh doanh). Điều này cho thấy họ đang ở trạng thái “Xanh lá" nhưng bị mất cân bằng vì chưa tích hợp được các giá trị của tầng dưới.

C. Quan sát phản ứng dưới áp lực  

Khi gặp khủng hoảng, chúng ta thường "lùi về" các mã màu thấp hơn để tìm sự an toàn.

Ví dụ: Một người bình thường rất dân chủ (Xanh lá), nhưng khi bị đe dọa tính mạng (bão lũ, thiên tai), họ có thể quay ngoắt về bản năng sinh tồn (Beige) hoặc bảo vệ lãnh thổ (Đỏ). 

Meme cá nhân thực sự là sự pha trộn của tất cả các lớp A, B và C này.

Cuối cùng, xin được kết bài bằng một trích dẫn từ Giáo sư Graves, cha đẻ của Spiral Dynamics:

Nếu một bậc thích ứng tốt hơn với thực tại, khi ấy nó là cách sống tốt nhất. 

Khi một bậc không còn thực hiện chức năng của nó một cách tối ưu, không còn thích hợp với thực tại đang diễn ra nữa, thì tốt hơn hết là nó nên được thay thế bởi một bậc khác, thấp hơn hoặc cao hơn.

Tuy nhiên, gợi ý của tôi (và tôi thực sự tin tưởng sâu sắc vào điều này) là: Đối với toàn bộ nhân loại trên thế giới này, trong dài hạn, những bậc trên sẽ là tốt hơn những bậc ở dưới, và điều tốt nhất mà các nhà lãnh đạo xã hội có thể làm là khuyến khích mọi người cùng phát triển tiến lên về phía những bậc cao hơn trên Xoắn Động.” ~ Clare W. Graves

---

* Richard Barrett là một nhà tư tưởng tiên phong về lĩnh vực tiến hóa tâm thức, tinh thần lãnh đạo và văn hóa tổ chức dựa trên các giá trị cốt lõi. Từng là một kỹ sư và tự tìm hiểu về Tâm Lý Học, Tâm Linh, Vật Lý và Chuyển Hóa Cá Nhân, ông nghiên cứu nhiều về các cấp độ tâm thức của quốc gia và toàn cầu. Theo Barrett, mỗi con người trên hành tinh này tiến hóa và tăng trưởng tâm thức theo bảy giai đoạn. Mỗi giai đoạn tập trung vào một nhu cầu hiện hữu nhất định, vốn là những động lực chính trong tất cả mọi vấn đề của con người. 

7. Phụng sự 

6. Tạo nên sự khác biệt (điều có ý nghĩa)  

5. Gắn kết nội bộ  

4. Chuyển hóa  

3. Tự trọng  

2. Các mối quan hệ  

1. Sinh tồn  

** Ts. David Hawkins là một bác sĩ tâm thần, nhà nghiên cứu, giáo viên tâm linh và giảng viên nổi tiếng. Theo Hawkins, tất cả mọi người đều sống ở các cấp độ ý thức rất khác nhau, được ông lập bản đồ theo thang logarit từ 1-1000. Mức 200 (Mức độ Liêm chính) trở lên là tích cực ("sức mạnh"); mức dưới 200 là tiêu cực ("lực"). Từ thấp đến cao, các cấp độ ý thức là: xấu hổ, tội lỗi, thờ ơ, đau buồn, sợ hãi, ham muốn, tức giận, kiêu ngạo, can đảm, trung lập, sẵn sàng, chấp nhận, lý trí, tình yêu, niềm vui, hòa bình, giác ngộ.





Thứ Năm, 1 tháng 1, 2026

Ta biết em sẽ ra sao

 Chủ đề sinh hoạt của Xóm Trăng hôm thứ bảy (27/12) vừa rồi là "The Source of Love", từ bài thơ sau của nhà thơ người Ba Tư, Hafiz, do Hằng Đào host. Bài thơ hay quá nên mình lưu lại ở đây, để nhắc nhở bản thân luôn nhớ và thực hành, cho đi và đón nhận Tình Yêu Thương. 

"Từ nhãn thị chúng sinh. Mắt thương nhìn cuộc đời".     

I know the way you can get (Hafiz)
When you have not had a drink of Love:

Your face hardens,
Your sweet muscles cramp.
Children become concerned
About a strange look that appears in your eyes
Which even begins to worry your own mirror
And nose.

Squirrels and birds sense your sadness
And call an important conference in a tall tree.
They decide which secret code to chant
To help your mind and soul.

Even angels fear that brand of madness
That arrays itself against the world
And throws sharp stones and spears into
The innocent
And into one’s self.

O I know the way you can get
If you have not been drinking Love:

You might rip apart
Every sentence your friends and teachers say,
Looking for hidden clauses.
You might weigh every word on a scale
Like a dead fish.

        You might pull out a ruler to measure
From every angle in your darkness
The beautiful dimensions of a heart you once
Trusted.
I know the way you can get
If you have not had a drink from Love’s
Hands.
That is why all the Great Ones speak of
The vital need
To keep remembering God,
So you will come to know and see Him
As being so Playful
And Wanting,
Just Wanting to help.
That is why Hafiz says:
Bring your cup near me.
For all I care about
Is quenching your thirst for freedom!
All a Sane man can ever care about
Is giving Love!


Ta biết em sẽ ra sao
(Hằng Đào dịch)  

Ta biết em sẽ ra sao
Khi đã lâu em không uống một ngụm Tình Yêu

 Mặt em cứng lại
Cơ bắp em co rúm
Trẻ em lo lắng
Vì cái nhìn lạ lùng trong mắt em
Đến nỗi cái gương em soi thấy bất an
Và mũi nữa

Sóc và chim cảm được nỗi sầu của em
Chúng triệu tập một hội nghị quan trọng
        Trên một ngọn cây cao
Chúng bàn xem nên niệm mật mã nào
Để cứu lấy tâm trí và linh hồn em  

Ngay cả thiên thần cũng sợ hãi 
        Đám điên loạn ấy
Khi tập hợp lại đối đầu cả thế giới
Ném đá sắc và giáo nhọn
Vào kẻ vô tội
Và vào chính mình

Ôi Ta biết em sẽ ra sao
Khi em không uống một ngụm Tình Yêu  

Em bị xé toạc
Mọi lời bạn và thầy em nói
Lục lọi tìm lời ẩn đằng sau

Em có khi bỏ từng từ
Đặt lên cân
Như một con cá chết

Em có khi rút thước 
Do mọi góc tối trong em
Mọi chiều đẹp đẽ  của trái tim 
Mà em từng tin cậy

Ôi Ta biết em sẽ ra sao
Khi em không uống một ngụm Tình Yêu

  Vì thế các Thánh Nhân, đều nói đến
Nhu cầu sống còn
Phải luôn nhớ về Chúa
Để em sẽ đến, nhận ra và thấy Chúa
Là Đấng vui nhộn và quá Khát Khao
Chỉ Khát Khao
Được giúp em mà thôi  

Vì thế Hafiz nói
Hãy đưa chén lại gần ta
Bởi điều duy nhất ta màng
Là làm dịu con khát tự do cho em
Và điều duy nhất
Một người tỉnh táo
Quan tâm,
Đó là
Cho đi Tình Yêu.

---
Hạnh vừa gửi thông điệp rất hay từ một người bạn để chúng mình cùng suy ngẫm ngày đầu năm mới:

"Dearest Friends - 

There are 86,400 seconds in a day. How many of those seconds are committed to love? How many of those seconds are committed to beauty? How many of those seconds are committed to knowing my self? How many of those seconds are committed to serving others? 

How many of those seconds are committed to God?

There are 86,400 seconds in a day. In this new year, I am choosing to be the best steward of the time that I have. I am choosing to spend the currency of time wisely. I am choosing to never let what is important, be long delayed by what is urgent.

I choose the fuel of love and compassion, giving and listening, as the energy source for my life.

Love is always an option, and always the best option.

Love is always a choice, and always the best choice.

I have 86,400 seconds of life each day. 

I am choosing to spend that currency of time wisely, knowing that time is like a flowing river. The currents ensure that the same water, the same time  never touches my life twice.

Each moment of life flows into the next till our time here is spent, and we finally flow with the currents of the river of love into the Ocean of Eternal love.

There are 86,400 seconds in each day.

How many of them are silent witnesses to acts of love and kindness, to understanding and gratitude?

I am committed to the process of being refined by life into a clearer instrument for love.

That is how I am spending my 86,400 seconds today…and every day of the new year.

With love, gratitude, and appreciation to each of you, as I honor your journey through life, and stand beside you as a friend and fellow soul this new year.

Happy New Year"

Rodney