Hiển thị các bài đăng có nhãn Teach for Vietnam. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Teach for Vietnam. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 18 tháng 3, 2019

An Lạc Trang



"Tất cả cũng tàn phai, chỉ tình thương ở lại.
Những gì trao hôm nay, sẽ theo nhau mãi mãi."

Đó là hai câu thơ viết theo kiểu thư pháp trên bức tường nhà kho rực rỡ sắc màu từ những cánh cửa cũ được sơn lại trong khu vườn Tình Huynh Đệ. Lá cây rụng đầy trên đất, trên chiếc ghế bằng tre. Kia là ấm trà còn dang dở, hẳn ai đó đã ngồi đàm đạo nơi đây. Hai chú chó Từ Bi và Trí Tuệ như hai thiên thần xinh xắn vừa cắn nhau ẳng ẳng đã quay lại nô đùa với nhau vui vẻ. 

Mình bước đi giữa một không gian tươi xanh, gió mát, líu lo tiếng chim hót xung quanh. Mình thấy lòng bình yên và có chút man mác hoài cổ. Dường như mình đã thấy những khung cảnh này đâu đó rất đỗi thân quen. Đó là những vạt lục bình trôi trên khúc sông nhỏ ở Cao Lãnh, Sóc Trăng... Đó là những lúc cùng đồng đội nấu ăn, rửa bát ở nhà chung hồi hè Trẻ Đồng Xanh tại Hội An... Mình muốn hít thật căng cả đất trời bình yên này, để những niềm an lạc đó thấm vào trong từng mảnh thẳm sâu của hiện tại, và ký ức...

Chủ nhật vừa rồi, tụi mình có một chuyến đi tiền trạm đến An Lạc Trang, chuẩn bị cho sự kiện dự định tổ chức vào tháng 4. Gần kết thúc hai năm fellowship tại Tây Ninh rồi, tụi mình cũng trăn trở muốn làm một cái gì đó cho các thầy cô...

Vừa mới đến nơi, tụi mình đã được trải nghiệm trò đu dây qua sông hồi hộp và thú vị. Giống như mình đang bay qua khúc sông ấy. Cảm giác thật là Yomost! Rồi khi qua đến cù lao, tụi mình như được bước vào một thế giới khác, riêng tư và thanh tĩnh. Mình thấy tụi mình thật diễm phúc bởi nhận được sự ưu ái từ người chủ vườn. Anh kể rằng anh có nghe về câu chuyện của Teach for Vietnam, về anh Huỳnh Hạnh Phúc và anh trân trọng, quý những người trẻ như các bạn. Anh nói có lẽ có chút thiên vị bởi vì anh quê ở Tây Ninh. Anh sinh ra và lớn lên ở Tân Biên, sau này lên Sài Gòn học đại học, rồi đi làm quản lý xây dựng. Ba mẹ anh vẫn còn ở Tây Ninh. Anh nói cảm ơn tụi em đã chọn Tây Ninh. Còn tụi mình thì lại nói, dạ mà thực ra là Tây Ninh đã chọn tụi em. 

An Lạc Trang nằm trên cù lao Bến Cỏ, sở dĩ có tên Bến Cỏ vì người dân hay cắt cỏ ở đây. Anh thích tên Bến Cỏ hơn (có lẽ vì nó thuần Việt hơn chăng), An Lạc Trang là do khách tham quan đặt cho. Năm 2004, anh đến đây. Năm 2005, cất căn nhà đầu tiên đến 2012 thì tạm xong như bây giờ. Cây cối đều là mọc tự nhiên, không bón phân, xịt thuốc. Đồ đạc, chất liệu nhà được tận dụng từ những vật dụng cũ, theo phong cách ‘low-maintenance”, điều kiện sống cơ bản, ít cần phải bảo dưỡng, quét dọn nhiều. Từ năm ngoái thì gia đình anh chuyển hẳn về đây vì anh muốn các con của mình được sống gần gũi với thiên nhiên, và hạnh phúc.

Những năm gần đây, An Lạc Trang đã trở thành một địa điểm yêu thích để tổ chức các khóa học yoga, thực hành thiền, các chương trình tu học…  Anh nói rằng mình đã học được rất nhiều từ những vị Thầy đến đây giảng (Thầy Hà Vĩnh Thọ, Thầy Minh Niệm, Sư Tâm Pháp, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc…). Anh mong muốn tạo nên một không gian thiên nhiên trong lành, xanh mát, một nơi chốn bình yên và yêu thương cho gia đình mình và chia sẻ với cộng đồng những người bạn cùng hướng đến lối sống tỉnh thức, những thực hành nuôi dưỡng tinh thần, hạnh phúc và chữa lành từ bên trong như thở, thiền, yoga... Đối với anh, hạnh phúc vốn có sẵn bên trong mỗi chúng ta, và hạnh phúc là quay về kết nối với bản thân nội tâm bên trong mình, là sự có mặt, hiện diện trọn vẹn tại đây, bây giờ để kết nối với thiên nhiên, với những người xung quanh mình, với những gì chân thật, thực sự quan trọng. 

“Không gian này đã làm thay đổi bản thân tôi nhiều hơn là tôi đã thay đổi nó. Khi bạn đi đúng đường và kiên trì thực hành, sự chuyển hóa sẽ đến. Chỉ trong hơn bốn, năm năm trở lại đây, nhờ học từ những vị Thầy đến đây, tôi đã thay đổi rất nhiều. Từ một người “tham lam” muốn ôm đồm nhiều thứ, làm cái này, làm cái kia, tôi đã biết dừng lại, buông bỏ, và nhận ra những gì mới thực sự là quan trọng trong cuộc sống của mình. Hạnh phúc là sự lựa chọn. Hạnh phúc cũng còn là năng lực chấp nhận bản thân cùng với những hạn chế của mình, và chấp nhận những người thân của mình, với tình thương yêu vô điều kiện.” 

Cảm ơn một ngày ở An Lạc Trang. Cảm ơn gia đình người chủ vườn tốt bụng. Cảm ơn những người bạn đồng hành. Câu thơ trong khu vườn Tình Huynh Đệ lại vang lên trong đầu mình. 

"Tất cả cũng tàn phai, chỉ tình thương ở lại." 










Chủ Nhật, 12 tháng 8, 2018

Biệt Đội Siêu Lầy





Cảm ơn các cô chú TA, quản sinh và các bạn nhỏ thương mến của STEM for Change đã cùng làm nên một mùa hè đáng nhớ!!

Cảm ơn Cô Vân Trang Nguyễn và Team truyền thông quyền lực với con đường ký ức đẹp lung linh sắc màu! Cảm ơn Cô Hang Vu và những giây phút khởi động đầy ắp tiếng cười hào hứng mỗi sáng. Cảm ơn những email động viên, nhắc nhở mỗi ngày của Cô Thuyet Nguyen!

Biệt Đội Siêu Lầy siêu đáng yêu và đầy tình cảm của cô! Rachel Velviet Thái Huỳnh Phạm Thục Quyên Trần Vỹ Khang Thuận, Minh. Cô thật may mắn được đồng hành cùng các con, không chỉ giỏi giang, mà còn có tinh thần chủ động, tự giác và rất ý thức. Điều cô cảm động và quý nhất ở tụi con còn là tinh thần đồng đội và tình cảm gắn kết, tương trợ nhau của nhóm. Cô nhớ vở kịch bác nông dân hai lúa Rachel Velviet dzui tính của nhóm mình. Cô nhớ mấy lúc tụi con cùng ngồi lập trình, bàn bạc giải pháp hay hăng hái làm Kahoot, vẽ poster với nhau. Cô nhớ những giọt nước mắt của các con và cả các bạn ở những nhóm khác trong ngày học cuối cùng...

Cô mong rằng những ký ức đẹp của mùa hè này sẽ khơi nguồn cảm hứng để các con bước tiếp với những hành trình khám phá khoa học và tấm lòng vì cộng đồng, với cái đầu sáng suốt, đôi tay khéo léo và trái tim yêu thương. Thương các con thiệt nhiều!!!

Thứ Sáu, 23 tháng 2, 2018

Yêu đời


Là chữ em rút thăm được hôm nay, do Vân Trang lì xì. Thích quá!

"Tâm hồn vui tươi yêu đời của tôi là thanh nam châm kì diệu hút những điều tốt đẹp vào cuộc sống." 

Yeahhh!!!



Thứ Tư, 21 tháng 2, 2018

Ước mơ thơ trẻ


Mình còn nhớ đó là khoảng năm lớp 3, khi mình được bước vào thế giới thú vị của cô bé Tottochan hiếu động đáng yêu cùng những ký ức trong trẻo về ngôi trường Tomoe độc đáo trên những toa tàu. Có lẽ những ai đã đọc “Tottochan, Cô Bé Bên Cửa Sổ” đều mơ ước về một môi trường giáo dục hướng tới sự phát triển tự nhiên như Tomoe, nơi trẻ em được tôn trọng, lắng nghe với tình yêu thương, khiến chúng lớn lên mạnh mẽ với lòng tự tin. Phải chăng anh Bút Chì cũng đã được truyền cảm hứng từ Tottochan mà lập ra Toa Tàu, “nơi người lớn được là trẻ con và trẻ con được là chính mình”; hay Hằng Đào và Quỳnh Anh với Potato Kids - những lớp học ngoại khóa cho trẻ em ở Hà Nội và Vy Le với Trại Hè Trẻ Đồng Xanh ở Hội An, “nơi trẻ được sống trong thiên nhiên và học từ thiên nhiên”?
Rồi mình vào đại học, chuyên ngành môi trường và mối quan tâm về giáo dục đã dẫn mình tới những khái niệm ‘giáo dục vì sự phát triển bền vững’, lối sống ‘Xanh’, và tư duy hệ thống…  Mình nhận ra rằng, đằng sau những vấn đề kinh tế, chính trị, môi trường, đằng sau bề mặt của những hiện tượng chính là vấn đề trong nhận thức, tư duy và hệ giá trị. Do đó, muốn hướng đến một xã hội phát triển bền vững, điều quan trọng là phải thay đổi từ nhận thức, từ tầm nhìn của giáo dục. Cốt lõi của phát triển bền vững nằm ở việc trân trọng thiên nhiên như là biểu tượng của sự hợp nhất, minh triết và vẻ đẹp. Phát triển bền vững hàm chứa triết lý sống giản dị, tiêu thụ có trách nhiệm, và tinh thần trân trọng sự đa dạng, yêu thương, chăm sóc bảo vệ và hợp tác. Sự bền vững hướng đến những giá trị tốt đẹp, chân thực, mãi trường cửu với thời gian. “Sustainability is thinking about forever”.  Tư duy cho phát triển bền vững cần một tầm nhìn sâu sắc khi đối mặt với những lợi ích kinh tế hạn hẹp trước mắt mà tiềm ẩn nguy hại lâu dài về sau cho môi trường và sức khỏe cộng đồng. Tư duy hệ thống đó hướng đến mở rộng tầm nhìn để hiểu mối liên hệ tồn tại giữa mọi sự vật, nhận thức được nguyên nhân sâu xa ẩn dưới bề nổi của những hiện tượng tưởng chừng như riêng rẽ. Nó giúp ta thấy bức tranh chính xác hơn của hiện thực được nhìn từ nhiều góc độ, khuyến khích ta suy nghĩ sâu sắc hơn về vấn đề và đưa ra những giải pháp với tầm nhìn xa rộng và bền vững.
Vậy thì, làm thế nào để hiện thực hóa giáo dục vì sự phát triển bền vững?
Mùa hè năm 2008, mình được may mắn tham dự khóa học ngắn 2 tuần ‘Youth Encounter to Sustainability’ (YES) tại Áo.  Đó là một trong những kỷ niệm tuyệt vời mà bây giờ gần 10 năm rồi mình vẫn còn thấy thật vui khi nhớ lại. Bọn mình là 36 bạn trẻ đến từ 27 nước trên thế giới, từ những nền văn hóa khác nhau, tất cả đã cùng bên nhau, học và chơi hết mình suốt hơn hai tuần đó, cùng hát hò, nhảy múa, thân ái và gắn bó như một đại gia đình. Bọn mình đã được tiếp cận đến những mặt khác nhau của phát triển bền vững qua những bài giảng đầy cảm hứng, những buổi làm việc nhóm cùng giải quyết vấn đề, cùng thực hiện một dự án xuyên suốt khóa học, xem phim tài liệu, nói chuyện với chuyên gia, thảo luận, vẽ tranh tập thể, và trải nghiệm thực tế.  Bọn mình được tham quan những cánh quạt điện gió trong vùng, trang trại hữu cơ Amoda, nhà máy tái chế PET, trung tâm năng lượng tái tạo ở Grussing, bảo tàng kỹ thuật ở Vienna… Và có cả một ngày bọn mình được đắm mình trong thiên nhiên khi đi bộ trên vùng đất ngập nước trong công viên quốc gia và chèo thuyền dọc sông Đa-nuýp.
Lúc đó mình đã từng mơ có một ngày YES sẽ xuất hiện ở Việt Nam. Đúng một năm sau, cảm ơn Chị Nguyệt Live&Learn, mình vui mừng chứng kiến mô hình tích hợp nhiều hoạt động và trải nghiệm gần tương tự, VYS 2009, Diễn Đàn Thanh Niên & Phát Triển Bền Vững - chủ đề Biến Đổi Khí Hậu diễn ra trong 5 ngày tại Sóc Sơn, Hà Nội. Lần này mình tham gia với vai trò là người hỗ trợ, phụ trách đề tài về các nguồn năng lượng và môi trường. Các bạn trẻ năng động, nhiệt huyết với môi trường khắp ba miền đất nước sau đó đã cùng thành lập Mạng Lưới Thế Hệ Xanh Việt Nam và đến nay VYS mỗi năm vẫn được tổ chức duy trì. Mình vui mừng thấy hy vọng đang lan tỏa từ những hạt giống tích cực, tươi xanh đó.
Ai đó nói rằng “Sống là học.” Giáo dục không chỉ gói gọn trong bốn bức tường lớp học. Giáo dục là cả cuộc sống. Qua tương tác với gia đình, bạn bè, cộng đồng, chúng ta ‘học’ từ tất cả những trải nghiệm của mình, từ tất cả những người mà mình gặp, từ quan sát thiên nhiên. Nó liên quan đến toàn bộ cộng đồng, nó là cả một hệ sinh thái giáo dục.
Có phải tất cả chúng ta ai cũng ước mơ đến một thế giới ấm no tươi đẹp, công bằng, hòa bình và hạnh phúc, một xã hội hướng đến sự phát triển bền vững, nơi mọi người sống hòa hợp với thiên nhiên và chan hòa thân ái với nhau, với cỏ cây muôn loài? Cũng không quá mơ mộng lắm đâu, bởi những mô hình cộng đồng tỉnh thức, hướng đến phát triển bền vững đã được hiện thực hóa như ngôi trường xanh Green School ở Bali, hay Gaia Ashram ở Thái Lan, cộng đồng Findhorn ở Anh, mạng lưới các Làng Sinh Thái toàn cầu (Global Ecovillage Network) và Làng Mai trên khắp thế giới.  
Ở những cộng đồng tỉnh thức, người ta nhận ra và trân trọng tính nhất thể của vạn sự (Oneness). Mọi thứ đều kết nối và liên hệ lẫn nhau trong mạng lưới của đời sống. Tất cả là Một. Ý thức sinh thái sâu xa là ý thức tâm linh.
Thế nên, điều quan trọng không chỉ là cung cấp kiến thức, kỹ năng mà còn là nuôi dưỡng tâm hồn yêu thương, ý chí mạnh mẽ và trí tuệ, tạo nên những con người nhân ái, tự do và hạnh phúc. Những điều này được thể hiện trong triết lý giáo dục của Steiner mà mình rất tâm đắc. Tin vui là ở Việt Nam đã có những trường học với nền tảng triết lý giáo dục của Steiner như thế.
Bạn có thể đọc thêm về Giáo Dục Steiner ở link sau:
và bài viết của Chị Phan Lê Minh về “Tương lai của những trẻ em Steiner.”


Để khép lại những tản mạn này, mình xin trích dẫn ở đây đoạn viết về Giáo Dục Steiner ở link trên:


Giáo dục vì những đứa trẻ hạnh phúc, tự do và mạnh mẽ


“Triết lý giáo dục Waldorf Steiner hướng người học trở thành những con người cá nhân tự do, có đam mê và lý tưởng sống.


Nền giáo dục hiện ngay quá tập trung vào việc truyền đạt kiến thức, bồi đắp cho học sinh thêm sức cạnh tranh. Phương pháp giáo dục Steiner ngược lại, là nền giáo dục theo chủ nghĩa lý tưởng. Giáo dục rất gần với triết lý của Aristote: “Giáo dục TRÍ NÃO mà không giáo dục TRÁI TIM thì coi như không giáo dục gì cả”.


Các nhà trường theo Steiner không đặt mục tích tạo ra học giả, kỹ thuật gia, doanh nhân thành đạt… Mục tiêu là tạo nên những công dân tự do, không sợ hãi, sống hài hòa vui vẻ.
Trong môi trường giáo dục Steiner, nhà giáo tuyệt đối không áp đặt uy quyền lên học trò. Giáo viên chỉ đóng vai trò người dẫn đường để mỗi học sinh học tập bằng sự vui thích, khám phá.


Trẻ được học các môn rất phong phú: thủ công, hội họa, điêu khắc, kịch nghệ… đến ngôn ngữ, toán học, khoa học,… Từ các trải nghiệm thực tế, trẻ sẽ nhận biết thế mạnh, sở thích và đam mê của mình.


Các trường học Steiner không có cạnh tranh, thi đua, không có thưởng-phạt. Tư tưởng cốt lõi là xây dựng động lực bên trong mỗi học sinh. Trẻ đến trường sẽ cảm nhận tình yêu thương, ấm áp từ lớp học, từ thầy cô…


Học sinh Steiner thường được nhận xét là “Chơi nhiều hơn học”. Kỳ thực, việc dạy và học không tập trung vào kiến thức. Trẻ tiếp thu kiến thức, trải nghiệm nghệ thuật, tình yêu thiên nhiên qua hoạt động chơi. Từ đó, nuôi dưỡng ý chí, nuôi dưỡng năng lực và mong muốn làm việc của đứa trẻ qua từng giai đoạn.

Theo một công trình nghiên cứu tại châu Âu, người ta thấy rằng chỉ số sáng tạo của học sinh theo phương pháp giáo dục Steiner cao hơn học sinh nền giáo dục công. Học sinh Steiner cũng hạnh phúc với cuộc sống của mình, sống hòa đồng, bao dung và thích đóng góp cho xã hội hơn.”



Thứ Ba, 5 tháng 9, 2017

Go far, go together


Trường của Thuyết dạy ở huyện Dương Minh Châu - Ngày khai giảng 5.9.2017

"Mùa thu ngày khai trường.

Vậy là tiếng trống trường đã vang lên, báo hiệu một năm học mới bắt đầu. Tiếng trống ấy cũng báo hiệu cho hành trình 2 năm của mình tại Teach For Vietnam chính thức bắt đầu. Chưa biết được mình sẽ đi được bao xa, chỉ biết rằng mình và các đồng đội sẽ không bao giờ dừng bước.

Ở Teach For Vietnam, mình học được cách làm việc nhóm với những cá tính và màu sắc rất khác nhau. Học được cách đương đầu với thử thách và những điều không chắc chắn. Có những hôm họp nhóm tới nửa đêm hoặc thức trắng để soạn giáo án. Mình cảm nhận rõ sự tận tụy của mỗi thành viên trong TFV. Mặc dù tuần đầu tiên của Summer Institute đối với mình rất dài nhưng mình cảm thấy hành trình mình đang đi rất ý nghĩa. Bởi vì mình nhìn thấy mỗi thành viên đều cố gắng hết sức mình, không ngại thức khuya dạy sớm soạn giáo án, chuẩn bị giáo cụ để cho ra 1 tiết dạy chất lượng cho học trò. Mình cảm thấy vững tin hơn vì bên cạnh mình là những đồng đội mà mình biết rằng họ sẽ cố gắng hết sức mình để có thể thực hiện những điều mà mình tin tưởng là có ích cho học trò.

Từ học trò, mình nhìn thấy được sự tử tế, lễ phép trong từng cử chỉ nhỏ hàng ngày. Từ cái cúi đầu chào, dù mình không dạy em ấy. Từ việc em ấy chủ động đề nghị giúp mình lau bảng. Hơn hết, các em ấy đã cho mình thấy được những cá nhân ham học hỏi, thấy năng lượng tràn đầy của thế hệ trẻ, và cho mình có cơ hội nhìn được sự phát triển, trưởng thành của các cá nhân qua từng ngày. Mình nghĩ ai chọn nghề giáo, một phần cũng vì thích được nhìn thấy sự phát triển của 1 con người qua từng ngày."

~ Nguyễn Thanh Thuyết

*****
Hình ảnh lễ khai giảng tại trường THCS Trần Bình Trọng, Hòa Thành, Tây Ninh




Thứ Bảy, 26 tháng 8, 2017

How can a summer change you?


Tối hôm qua là Lễ Khởi Động chương trình Teach for Vietnam tại Tây Ninh. Đến dự có các lãnh đạo tỉnh, đại diện Sở Giáo Dục, các phòng Giáo Dục, nhà cố vấn, nhà tài trợ và cả một số người thân của các fellow nữa. Tụi mình thực sự xúc động khi được cùng nhau ôn lại những kỷ niệm của Học Viện Mùa Hè vừa qua, và thấy biết ơn rất nhiều với tất cả những chân tình của tất cả mọi người và staff đã luôn đồng hành và đứng sau lưng hỗ trợ cho các fellow bọn mình cũng như cho Teach for Vietnam.

Hôm qua nhóm lớp 5 đã có một màn trình diễn đọc thư rất hay và cảm động, có cả bài thơ của Thảo Hoàng ở cuối thư nữa. Và nhóm lớp 6 đã làm một video clip tóm tắt hành trình Summer Institute với giọng đọc đầy truyền cảm của Vân Trang. Mình xin phép post lại ở đây lá thư và video clip đó.

Thư gửi người bạn của tháng sáu 

"Chào bạn người bạn tháng 6 của tôi, người sắp bước vào khóa huấn luyện mùa hè của TFV.

Mình là bạn của tháng 8, chỉ 2 tháng nữa thôi bạn sẽ được gặp mình.

Chắc bạn vẫn còn nhớ hồi tháng 4, chúng ta đã la lên (trong đầu) “Điên hả?”, khi lần đầu đọc về hoạt động sắp tới của một thầy/cô Teach for Vietnam: “Đang đi làm ngon lành, ai lại đương không dành 2 năm trời đi dạy con nít?”. Nhất là một kỹ sư công nghệ thực phẩm như tụi mình, không có chuyên môn, cũng không có kinh nghiệm. Hóa ra, “bọn điên” đến từ mọi nẻo đời, có giáo viên chính quy, nhưng cũng có thạc sĩ trợ giảng công nghệ sinh học, lại có người đang nghiên cứu địa lý con người. Họ muốn du học, muốn đổi nghề, muốn chơi với con nít, hay đã du học xong và chỉ đơn giản là muốn về VN. Mấy ngả đường đang thẳng là thế, chỉ vì TFV mà rẽ ngang vào sư phạm.
-----------
Tháng 6 nè, chắc chắn là bạn đang rất hồi hộp và mong chờ một tháng rưỡi sắp tới phải không nào? 
Đầu tiên là 2 tuần học ở trường Quốc Tế Nam Sài Gòn! Chuẩn bị tinh thần nhé vì một khối lượng kiến thức và tài liệu khổng lồ sẽ đổ ập xuống đè bẹp bạn đấy! Hù dọa chút thôi, chứ thật ra là bài vở nhiều thiệt, nhưng mà vui lắm Ahihi! Fellow TFV kiểu đứa nào cũng yêu âm nhạc, nên ngày nào bạn cũng sẽ được ca hát, nhảy múa các kiểu đấy. Đây cũng là thời gian để bạn làm quen và hiểu thêm về các bạn fellow khác, những người sẽ đồng hành với bạn trong suốt 2 năm sắp tới.

Đến tháng 7 bạn sẽ được xuống Tây Ninh và trực tiếp dạy các em học sinh lớp 5 ở đây. Hehe có đứa bắt đầu lo rồi kìa! Mình biết là trước giờ bạn chưa bao giờ được đứng trên bục giảng và dạy các em nhỏ như vậy, nhưng tin mình đi, sau một tháng này, bạn sẽ lớn lên nhiều đấy. Một tháng đi cùng những đứa trẻ không chỉ là để giúp bạn quen với việc đứng trên bục giảng, xây dựng kinh nghiệm, kỹ năng cho bản thân mình mà còn là để học về yêu thương. Yêu thương cũng đến từ những điều rất giản đơn như dành thời gian lắng nghe những chia sẻ của các em, nhẹ nhàng nhận lỗi khi mình sai, sẵn sàng làm chỗ dựa để tụi nhóc thấy chúng không cô đơn, chúng không đang “một mình chống lại thế giới”. Khi bạn nhìn thấy những giọt nước mắt, nhận được những cái ôm ấm áp, những câu nói yêu thương của những đứa trẻ dành cho mình vào buổi học cuối cùng, mình tin là bạn sẽ biết mình cần làm gì trong suốt 2 năm học sắp tới. "
---------
Trong một tiết dạy về ước mơ, mình đặt ra một câu hỏi cho bọn trẻ trả lời: “Lúc lớn lên con muốn trở thành ai?”. Bạn biết không, mình đã không thể nhớ nổi câu trả lời ban đầu của mình. Mình tự hỏi là không biết bao nhiêu người đã lạc đường; và họ có bao giờ tìm lại được ước mơ của họ không?”. Bạn có thấy bây giờ mình may mắn không khi bây giờ bạn đang chuẩn bị được bước những bước đầu tiên trên con đường đi đến ước mơ của mình. 2 tháng qua so với chặng đường 2 năm tới thật ngắn ngủi. Nhưng mình biết bạn sẽ mạnh mẽ đi đến hết con đường này. 

Mình hi vọng đồng thời tin chắc rằng, khoảng thời gian 2 năm sắp tới, chúng ta có thể học được cách trưởng thành hơn bằng việc đồng hành cùng các em học sinh thân yêu trên quãng đường trưởng thành của các em. Bơi vì dạy là để được dạy.

---------
Có một cảm giác 
Vừa lạ vừa thương 
Khi bước vào trường 
Nhìn hoa nhìn lá 
Sân trường ghế đá 
Lời dạy Bác Hồ 

Những nét chữ ngây ngô ngày xưa 
Bây giờ đã lớn lên vững chãi 
Con đường dài miết mải và tuổi trẻ đi xa 
Mỗi người một ngả tìm kiếm ước mơ của mình 

Biết đâu có ngày đến với Tây Ninh 
Học trò xưa giờ tập làm thầy cô giáo 
Điều gì đã khiến những hoài bão 
Trước đơn lẻ giờ hòa vào một dòng chung? 

Có lẽ … 
Vì muốn học cách cho đi khi đã nhận lại quá nhiều 
Vì mảnh đất chữ S thân yêu còn cần nhiều bàn tay chung sức 
Vì những nô nức, nụ cười bé thơ 
Vì bao trông chờ về sự diệu kì của cây bút chì nhỏ 
Để gợn sóng nhỏ vươn mình thành con sóng to 
Và để thay cho một lời cảm ơn tới những người đi trước 
Biết bao cô thầy đã bước lên bục giảng 
Qua bao ngày tháng để mình có được ngày hôm nay


(Thơ Hoàng Minh Thảo) -  Nhóm lớp 5



*****


Một mùa hè có thể thay đổi những gì?

"Những trải nghiệm ấy nhắc nhở chúng tôi rõ hơn về mục đích của mình khi đến với Teach For Vietnam, khi đến Tây Ninh. Rằng tất cả mọi việc mình làm đều để các em ở Tây Ninh có một nền giáo dục hoàn thiện hơn bằng một hệ sinh thái giáo dục bền vững mà ở đó năm nhà: Nhà nước, Nhà trường, Nhà giáo, Các bậc cha mẹ và Các em đều có thể tham gia đóng góp cho giáo dục với những vai trò khác nhau.

Và quan trọng hơn, chúng tôi sẽ nói cho các bạn nhỏ nghe về niềm tin của mình rằng:

“Bất kể xuất phát điểm của con có ở đâu, chỉ cần con có đủ sự nỗ lực và kiên trì, nhất định con sẽ thành công!”


"Thỉnh thoảng lại có người pm hỏi han dạo này như nào sao fb thấy Tây Ninh mãi thế, thì clip này là tóm tắt ngắn gọn cho 3 tháng vừa qua của mình, làm để trả bài cho Commencement day của Teach for Vietnam ngày hôm qua :D

Thế là ra trường chạy loanh quanh 2 năm trời lại quay về làm giáo viên trường công ở Tây Ninh, thật là ngày xưa có nằm mơ cũng không tưởng tượng được cảnh này. Cũng giống 1 bạn Fellow trong nhóm mình có chia sẻ “Cuộc đời của 16 đứa chúng em đang thẳng là thế, mà nhờ có Teach for Vietnam đều bẻ cong về Tây Ninh cả =))”

Các thầy cô mới bỏ nhà theo Teach for Vietnam mới 3 tháng thôi, thế mà mỗi lần nghĩ lại những gì đã trải qua đều cảm thấy như cả Thế kỷ đã trôi qua. Cuộc sống ở Tây Ninh chậm rãi thong thả là thế, mà lần nào về đây các thầy cô cũng đều phải gắn mô tơ vào mà chạy, điển hình là có hôm 3 giờ sáng vẫn thấy có cô giáo chạy physically từ tầng 1 - tầng 3 trong khách sạn cho tỉnh ngủ làm giáo án cho các cháu =)).

Lần trở về này, chờ đợi 16 đứa ở Tây Ninh là thời tiết đang oi bức dần đều, những bài học khó dần lên của các con, bao dự định để ngỏ cũng đang chờ thực hiện và kỳ vọng của thầy cô từ trường tới Phòng và Sở GD. 2 năm là chặng đường dài nếu so với những tỉ mỉ, chăm chút cho từng bài giảng của các thầy cô, nhưng để tạo nên một thay đổi tích cực cho giáo dục thì cũng challenging lắm lắm. Mong trên chặng đường ấy, các bạn Fellows luôn vững tin mà bước, kiên trì với mục tiêu mình theo đuổi, dùng tình thương cho các con làm động lực hehee.

Riêng cô giáo Trang thì trong tuần học đầu tiên của năm học, dạy 2 lớp thì một lớp thì khiến cô choáng váng vì các con quậy quá trời quá đất, một lớp thì cô khiến cả lớp choáng vì ngày đầu tiên đi dạy mặc áo dài, phóng xe đạp địa hình, mắc tà áo vô xích xong rách bươm hớt hải bước vào lớp. Thật là kỉ niệm kinh hoàng ám ảnh cả cuộc đời các cháu luôn =))"

Vân Trang - Nhóm lớp 6 

*****

Và đây là bài hát mà nhóm mình - nhóm lớp 3 - đã tập cho các con. Ôi nhớ các con quá đi! Thương các con nhiều!








Thứ Bảy, 22 tháng 7, 2017

Thăm trường tiểu học Đồng Kèn





Viết vội vài dòng rồi khi nào có thời gian sẽ cập nhật nhiều hơn. Hai hôm nay là những ngày nhiều cảm xúc lẫn lộn. Đó là những thời gian team cùng nhau làm việc theo "dây chuyền" để đóng quà cho các em. Cảm thấy thật vui vì tụi mình đang cùng nhau làm những việc có ý nghĩa, và hạnh phúc trong từng giây phút này.

Sáng nay, điều bất ngờ thú vị và tuyệt vời nhất là gặp lại Rosie tại sảnh khách sạn, khi chuẩn bị đồ đạc ra xe đi cùng mọi người. Vì Rosie là bạn của anh Phúc TFV CEO thế nên được mời dự sự kiện này. Trái đất thật nhỏ bé và những người có duyên với nhau, có cùng những lý tưởng với nhau thì sẽ lại luôn có những dịp được gặp nhau như thế này. Vui thiệt vui!

Trên đường đi rời khỏi thành phố Tây Ninh, chợt nhìn thấy những cây xà cừ to cao bị chặt trên đường 30/4. Cảm giác thật buồn và đau xót! Sau đó nghe em Thảo Hoàng kể rằng em đọc tin trên báo nói Tây Ninh quyết định chặt 100 cây xà cừ để mở đường!!! Trời ơi là trời, mình không hiểu nổi những nhà quy hoạch, chính quyền, người ta đang nghĩ gì nữa khi lại thông qua một quyết định như vậy??? Trong khi ở các nước khác, cây xanh được khuyến khích trồng thêm và luôn được trân trọng bảo vệ, thì ở Việt Nam mình, nạn chặt cây lại tấn công các thành phố thế này. :(((

Cuộc gặp gỡ với các em học sinh ở trường tiểu học Đồng Kèn thực sự rất cảm động... Ước mơ của các em ban đầu khi nghe hỏi chỉ là đi làm nghề cá như cha mẹ, hay có em mơ có mảnh đất có nhà ở... Sau khi tụi mình gợi ý thêm thì các em cũng có những ước mơ khác đa dạng hơn như làm bác sĩ, cô giáo, bộ đội...

Thương nhất là lúc về khi đi ngang qua làng "Việt Kiều" ở ấp Tà Dơ, thấy tình cảnh các nhà sàn tạm bợ của những gia đình các em trên những mảnh đất trống. Cuộc sống chật vật, khó khăn và bất định...

Thương. Thương. Thương...

Tối qua, team kéo nhau đi xem phim "Cô gái đến từ hôm qua". Bạn đạo diễn sinh cùng năm mình nên thời lớp 12 của năm 1997 được tái hiện lại, với những bản nhạc của Làn Sóng Xanh ngày xưa... Nhiều cảm xúc...


Thứ Năm, 15 tháng 6, 2017

Cam kết mang đến bình đẳng trong giáo dục


 
"Teach For Vietnam vui mừng chào đón cô Wendy Kopp, CEO & Founder của Teach For All đến thăm và làm việc trong 2 ngày 9, 10 tháng 6 sắp tới. Cô Wendy đồng thời là founder của Teach For America, tổ chức đầu tiên trong mạng lưới và đã được Time Magazine bầu chọn vào danh sách "100 người có tầm ảnh hưởng nhất".

Chuyến đi của cô Wendy ngoài việc chúc mừng TFV trở thành thành viên chính thức của Teach For All, còn là 1 dịp rất quan trọng để chia sẻ các giá trị, các tác động tích cực mà Teach For All cùng chương trình Phát triển năng lực lãnh đạo trong giáo dục của TFV đến cho cộng đồng, với sứ mệnh mang đến bình đẳng trong giáo dục."

"Trong 2 ngày thăm và làm việc cùng Teach For Vietnam, ngày 10/6 vừa qua, cô Wendy Kopp đã tham gia sự kiện “Commitment to Education Equity – Cam kết mang đến bình đẳng trong giáo dục” cùng nhiều đối tác, khách mời, và nhà bảo trợ của TFV. 16 bạn Fellows xuất sắc của chương trình Leadership Development Fellowship cũng đã có một phần giao lưu thân mật với nhiều câu chuyện thú vị cùng cô.

Trong sự kiện này, cô Wendy đã chia sẻ về con đường phát triển mạng lưới giáo dục toàn cầu Teach For All, với những băn khoăn, trăn trở mang đến cơ hội học tập và thay đổi cuộc sống cho học sinh và cả cộng đồng từ khi thành lập Teach For America, đồng thời phát triển năng lực lãnh đạo toàn diện, tổng hợp nhiều nguồn lực khác nhau để giải quyết các vấn đề khó khăn mà nhiều nước đang gặp phải. Với những thành quả đáng tự hào từ mạng lưới tại 45 quốc gia, cô Wendy tin tưởng rằng Teach For Vietnam cũng sẽ giúp thúc đẩy chất lượng giáo dục tại Việt Nam cũng như xây dựng một hệ sinh thái phát triển bền vững vì giáo dục.

TFV cũng nhận được nhiều lời chia sẻ và khích lệ từ Ban Cố Vấn, các nhà bảo trợ, cũng như sự chào đón từ lãnh đạo các sở, ban, ngành tỉnh Tây Ninh.

Teach For Vietnam chắc chắn sẽ nỗ lực hết sức mình cùng các Fellows tài năng và tâm huyết, để đáp lại những sự tin tưởng và kỳ vọng đó!"

~ Teach for Vietnam 

"2 years journey is going to start really soon, but I know that I'm not alone.
Cố lên mọi người, dù là fellow, TFV staff, program intern, đối tác, chính quyền địa phương, hay chỉ đơn giản là họ hàng gần xa like fanpage của Teach For Vietnam, em/con/anh/Phúc tin là có một điều gì đó rất lớn lao sắp sửa xảy ra khi những con người cùng chung chí hướng, có khả năng (ở trong TFV tớ thấy ai cũng giỏi lắm và đáng học hỏi lắm) đang cùng nhau lăn về phía trước.

Chúc cho những điều tốt đẹp nhất đó sẽ đến với tất cả chúng ta!"

Phúc Trần