Hiển thị các bài đăng có nhãn Sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 1 tháng 1, 2026

Ta biết em sẽ ra sao

 Chủ đề sinh hoạt của Xóm Trăng hôm thứ bảy (27/12) vừa rồi là "The Source of Love", từ bài thơ sau của nhà thơ người Ba Tư, Hafiz, do Hằng Đào host. Bài thơ hay quá nên mình lưu lại ở đây, để nhắc nhở bản thân luôn nhớ và thực hành, cho đi và đón nhận Tình Yêu Thương. 

"Từ nhãn thị chúng sinh. Mắt thương nhìn cuộc đời".     

I know the way you can get (Hafiz)
When you have not had a drink of Love:

Your face hardens,
Your sweet muscles cramp.
Children become concerned
About a strange look that appears in your eyes
Which even begins to worry your own mirror
And nose.

Squirrels and birds sense your sadness
And call an important conference in a tall tree.
They decide which secret code to chant
To help your mind and soul.

Even angels fear that brand of madness
That arrays itself against the world
And throws sharp stones and spears into
The innocent
And into one’s self.

O I know the way you can get
If you have not been drinking Love:

You might rip apart
Every sentence your friends and teachers say,
Looking for hidden clauses.
You might weigh every word on a scale
Like a dead fish.

        You might pull out a ruler to measure
From every angle in your darkness
The beautiful dimensions of a heart you once
Trusted.
I know the way you can get
If you have not had a drink from Love’s
Hands.
That is why all the Great Ones speak of
The vital need
To keep remembering God,
So you will come to know and see Him
As being so Playful
And Wanting,
Just Wanting to help.
That is why Hafiz says:
Bring your cup near me.
For all I care about
Is quenching your thirst for freedom!
All a Sane man can ever care about
Is giving Love!


Ta biết em sẽ ra sao
(Hằng Đào dịch)  

Ta biết em sẽ ra sao
Khi đã lâu em không uống một ngụm Tình Yêu

 Mặt em cứng lại
Cơ bắp em co rúm
Trẻ em lo lắng
Vì cái nhìn lạ lùng trong mắt em
Đến nỗi cái gương em soi thấy bất an
Và mũi nữa

Sóc và chim cảm được nỗi sầu của em
Chúng triệu tập một hội nghị quan trọng
        Trên một ngọn cây cao
Chúng bàn xem nên niệm mật mã nào
Để cứu lấy tâm trí và linh hồn em  

Ngay cả thiên thần cũng sợ hãi 
        Đám điên loạn ấy
Khi tập hợp lại đối đầu cả thế giới
Ném đá sắc và giáo nhọn
Vào kẻ vô tội
Và vào chính mình

Ôi Ta biết em sẽ ra sao
Khi em không uống một ngụm Tình Yêu  

Em bị xé toạc
Mọi lời bạn và thầy em nói
Lục lọi tìm lời ẩn đằng sau

Em có khi bỏ từng từ
Đặt lên cân
Như một con cá chết

Em có khi rút thước 
Do mọi góc tối trong em
Mọi chiều đẹp đẽ  của trái tim 
Mà em từng tin cậy

Ôi Ta biết em sẽ ra sao
Khi em không uống một ngụm Tình Yêu

  Vì thế các Thánh Nhân, đều nói đến
Nhu cầu sống còn
Phải luôn nhớ về Chúa
Để em sẽ đến, nhận ra và thấy Chúa
Là Đấng vui nhộn và quá Khát Khao
Chỉ Khát Khao
Được giúp em mà thôi  

Vì thế Hafiz nói
Hãy đưa chén lại gần ta
Bởi điều duy nhất ta màng
Là làm dịu con khát tự do cho em
Và điều duy nhất
Một người tỉnh táo
Quan tâm,
Đó là
Cho đi Tình Yêu.

---
Hạnh vừa gửi thông điệp rất hay từ một người bạn để chúng mình cùng suy ngẫm ngày đầu năm mới:

"Dearest Friends - 

There are 86,400 seconds in a day. How many of those seconds are committed to love? How many of those seconds are committed to beauty? How many of those seconds are committed to knowing my self? How many of those seconds are committed to serving others? 

How many of those seconds are committed to God?

There are 86,400 seconds in a day. In this new year, I am choosing to be the best steward of the time that I have. I am choosing to spend the currency of time wisely. I am choosing to never let what is important, be long delayed by what is urgent.

I choose the fuel of love and compassion, giving and listening, as the energy source for my life.

Love is always an option, and always the best option.

Love is always a choice, and always the best choice.

I have 86,400 seconds of life each day. 

I am choosing to spend that currency of time wisely, knowing that time is like a flowing river. The currents ensure that the same water, the same time  never touches my life twice.

Each moment of life flows into the next till our time here is spent, and we finally flow with the currents of the river of love into the Ocean of Eternal love.

There are 86,400 seconds in each day.

How many of them are silent witnesses to acts of love and kindness, to understanding and gratitude?

I am committed to the process of being refined by life into a clearer instrument for love.

That is how I am spending my 86,400 seconds today…and every day of the new year.

With love, gratitude, and appreciation to each of you, as I honor your journey through life, and stand beside you as a friend and fellow soul this new year.

Happy New Year"

Rodney

Thứ Bảy, 23 tháng 12, 2023

Trở lại Pathom Asoke

Tôi đến Pathom Asoke lần đầu tiên hồi cuối năm 2019, trên hành trình VCIL Travel School chủ đề Paradigm Shift - New Story. Chuyến đi ròng rã suốt gần một tháng trời đưa chúng tôi tham quan, học tập ở những môi trường giáo dục thay thế và cộng đồng tỉnh thức khác nhau tại Thái Lan và Ấn Độ. Mỗi nơi chúng tôi đi qua đều chứa đựng những câu chuyện truyền cảm hứng và độc đáo theo những cách riêng. Điểm chung của tất cả những nơi đó là ý thức cao về sinh thái, tâm linh và triết lý sống nhân văn, hướng đến sự phát triển bền vững, tái tạo.

Trong hành trình năm ấy, có hai nơi cho tôi cảm giác như chạm vào Utopia - xã hội không tưởng, là ngôi làng Phật giáo Pathom Asoke ở Thái Lan và thành phố bình minh (the City of Dawn) Auroville, Ấn Độ. Ở đó, người ta không dùng tiền, không có sở hữu cá nhân; giáo dục, y tế, nhà ở và các nhu cầu cơ bản đều được đáp ứng. Mọi người được tự nguyện lựa chọn làm công việc mình thích. Có lẽ nhờ ý thức tự giác và tinh thần tập thể cao, sự chú trọng đời sống tinh thần, nhu cầu vật chất chỉ cần vừa đủ nên “lý tưởng XHCN” đã được hiện thực hóa trước mắt, ngỡ ngàng, thú vị. 

Nếu Auroville giống như một “thiên đường” đa dạng sắc màu quốc tế, mang hơi hướng viễn cảnh tương lai, thì Pathom Asoke lại có chút gì đó đơn sơ, nhuốm màu hoài niệm khiến tôi như thấy mình xuyên không, lạc vào một thời quá khứ xa xưa, làng mạc thôn dã, yên bình, thuần hậu, chân chất.

Tháng 9 năm 2023, tôi trở lại Pathom Asoke sau gần bốn năm trời nhiều biến động của bản thân và cả đại dịch của thế giới. Ngôi làng vẫn vậy, có lẽ một chút vắng vẻ hơn. “Trở lại Pathom Asoke” không chỉ hàm ý thăm lại người xưa chốn cũ mà còn gợi nhắc tôi quay về với những giá trị cốt lõi, giản dị của thực tập Phật giáo, và quay về với đời sống bên trong nội tâm mình.

Pathom Asoke thuộc tỉnh Nakhon Pathom, là một trong 9 trung tâm lớn rải rác khắp Thái lan của phong trào phục hưng Phật giáo Santi Asoke, được khởi xướng bởi Sư Bhodirak. Sư Thầy sinh năm 1934, có cha người gốc Hoa và mẹ người Thái. Thời trẻ, với nghệ danh Rak Rakphongs, Thầy từng ở trên đỉnh vinh quang khi làm việc cho đài truyền hình Thái Lan, nổi tiếng trong vai trò người sản xuất và dẫn các chương trình giải trí và giáo dục. Thầy viết nhiều truyện ngắn, bài báo, làm thơ và còn là một nhà soạn nhạc tài năng, sáng tác nhiều bài hát và nhạc phim được yêu thích. Thế mà Thầy đã rời bỏ công việc và tất cả những hào quang của đời sống thế tục đó năm 35 tuổi, và vài tháng sau Thầy xuất gia, gây sốc cho tất cả những người thân và bạn bè. Người ta kể rằng từ một trải nghiệm tâm linh đặc biệt khiến Thầy thức tỉnh với sứ mệnh và “cuộc đời như mở ra trước mắt”. 

Không hài lòng với lối sống thừa mứa, thực hiện các phép thuật, bùa chú của một số tu sĩ bấy giờ, Thầy đã khởi xướng nhóm Santi Asoke như một cuộc chấn hưng, quay về bám sát với các thực hành căn bản gốc rễ của Phật giáo, ăn chay, sống giản dị, chuyên cần, tự lực, loại bỏ các hủ tục mê tín. Tính cách mạng triệt để và quyết liệt trong đường lối của Thầy đã từng phải đối mặt với những chỉ trích từ nhóm Phật giáo chủ đạo Thái Lan trong nhiều năm liền. Tuy nhiên, “vàng thật không sợ lửa”, uy tín của Thầy càng thêm mạnh mẽ bởi lợi lạc lớn lao từ sự kiên định, nghiêm túc thực hành giới đức mà những người theo Thầy đã nhận được.

Từ nhóm Asoke này, Sư Thầy Bhodirak đã đưa vào mô hình Bunniyom, nơi các tu sĩ và Phật tử cùng chung sống trong không gian cộng đồng như những làng sinh thái, có đền chùa, trường học, ruộng vườn. Từ ‘Bun-niyom’ là lối chơi chữ, với ‘bun’ có nghĩa là ‘công đức’ đối lại với ‘thun-niyom’ là ‘chủ nghĩa tư bản’. Đối với người dân Asoke, đời sống không phải để tích tụ tài sản vật chất cho riêng mình hay mưu cầu danh vọng, quyền lực và địa vị thuộc thế gian, mà chú trọng vào phát triển “tài sản” tinh thần, tích lũy công đức qua hành thiện, tạo phước cho đời.

Triết lý Bunniyom nhấn mạnh việc nuôi dưỡng Tứ Vô Lượng Tâm (Từ Bi Hỷ Xả), tôn trọng sự sống và phi bạo lực. Tất cả các cư dân trong cộng đồng đều giữ 5 giới, ăn chay, và cố gắng tự chủ nguồn lương thực, rau củ quả nhiều nhất có thể. Nhóm Asoke là một trong những nơi tiên phong tại Thái Lan khởi xướng thực hành nông nghiệp hữu cơ và hướng đến đời sống tự cung tự cấp, không sử dụng thuốc trừ sâu hay phân bón hóa học, tôn trọng sự sống ngay cả với loài côn trùng nhỏ bé. Nông nghiệp hữu cơ lành sạch, không sử dụng hóa chất độc hại, vì thế không gây tổn hại cho bản thân chính người nông dân, người sản xuất, người tiêu dùng và cả các chúng sinh khác trong môi trường. 

Các trung tâm và cộng đồng Asoke hoạt động theo cùng triết lý nhưng mỗi nơi có những đặc trưng, thế mạnh riêng và cùng hỗ trợ, bổ túc cho nhau trong mạng lưới. Trung tâm Asoke tại Bangkok đóng vai trò như trụ sở truyền thông và thương mại chính cho toàn mạng lưới. Còn Pathom Asoke nổi bật với việc trồng và sản xuất dược liệu từ thảo mộc. Pathom Asoke có cả một nhà máy lớn, được đầu tư chuyên nghiệp bài bản các thiết bị và công nghệ, chuyên nghiên cứu và sản xuất các dược liệu, trà, mỹ phẩm tự nhiên từ thảo mộc. Làng không trồng lúa nên gạo sẽ được cung cấp từ cộng đồng Asoke cách đó hơn 60 km và các nhóm trong mạng lưới nông nghiệp tự nhiên.

Pathom Asoke được thành lập từ năm 1974, nằm trên khu đất hiện nay có diện tích khoảng 16 ha (100 rai Thái), phủ bóng cây xanh mát, có hồ nước và suối chảy qua. Trung tâm làng là đền chùa và trường học, giống như khu vực quản lý hành chính, có thư viện, đài phát thanh riêng truyền thông trong nội bộ cộng đồng. Các tu sĩ sống đơn giản với bình bát, chiếc chiếu manh và vài bộ áo trong những căn chòi nhỏ bằng gỗ lợp lá, cạnh khu vực đền thờ. Tu sĩ đóng vai trò quan trọng như những người lãnh đạo tinh thần trong cộng đồng. 

Pathom Asoke có trường nội trú cho học sinh cấp 2, 3 và trường nghề, tất cả đều miễn phí. Các em học sinh mặc đồng phục cùng màu xanh, đi chân đất như một thực hành để rèn sự chú tâm. Các em nữ cắt cùng kiểu tóc ngắn. Thầy cô giáo cũng là những người tình nguyện. Học sinh ở trường đa số được gửi đến từ những nơi khác. Triết lý giáo dục ở Asoke chú trọng nhiều vào việc phát triển nhân cách hơn là chỉ cung cấp tri thức, các em được rèn luyện để trở thành những người tử tế, thiện lành, chăm chỉ, kỷ luật, vị tha, có tinh thần tự chủ, khả năng lãnh đạo, biết cách hợp tác trong làm việc nhóm, cách trình bày ý kiến, thảo luận, thương thuyết các giải pháp cho những xung đột, chịu trách nhiệm cho hành xử của mình và có thể tự lực ở mọi nơi. Giáo lý và đạo đức Phật giáo là một phần quan trọng trong chương trình học. Các em thức dậy từ sáng sớm, theo chương trình học vào buổi sáng, tự phân công nấu ăn và buổi chiều thì lao động theo nhóm trong các xưởng hay vườn của cộng đồng. Sự học không chỉ từ sách giáo khoa mà còn đến từ công việc. Ở mọi nơi làm việc, những người lao động là những người thầy của các em. Các em được rèn luyện các kỹ năng sống, làm vườn, nấu ăn, dọn dẹp, sản xuất, chăm sóc, sữa chữa máy. Mỗi tuần một lần, các em có buổi phản tư cùng nhóm, xem xét lại về việc thực hành, giữ giới của bản thân.

Làng có xưởng làm đậu hũ và nước tương riêng, rồi trạm sản xuất than củi, các vườn rau hữu cơ, trang trại nấm cung cấp thực phẩm cho cộng đồng. Nước tương hữu cơ ở Pathom Asoke ngon tuyệt vời! Nhà hàng của Pathom Asoke vừa được xây mới khang trang. Khách đến ăn được phát phiếu và chọn món ở các quầy. 

Làng có trạm y tế riêng mà cô bác sĩ ở đó nói vui là ít có việc để làm. Vì mọi người ở đây đều hoạt động  tích cực, ăn đồ lành sạch, môi trường thân thiện, xanh đẹp, bình an nên ai cũng vui khỏe, ít bệnh tật. 

Mọi người đều làm việc và học được rất nhiều qua chính quá trình làm việc, và đó mới là điều quan trọng, chứ không phải thành quả. Làm việc với tinh thần phụng sự và trao tặng giúp ta phát triển lòng vô kỷ, vị tha, mang lại niềm vui và không phí thời gian, năng lượng vào sự chỉ trích. Tất cả mọi công việc tại làng đều được làm dựa trên tinh thần tình nguyện, không lương. Người ta làm việc trong làng như đi làm công quả trong chùa. Mọi người tự do lựa chọn hay thay đổi công việc của mình, với ý thức tự giác và tự quản cao. Thường các công việc không đòi hỏi kỹ năng nhiều bởi sẽ luôn được làm cùng với nhóm và được hỗ trợ từ mọi người trong nhóm. Làm việc nhóm đòi hỏi sự bao dung, nhẫn nại, từ bi và tập trung, chánh niệm.

Một số công việc chuyên môn cần phải thuê người từ bên ngoài thì sẽ dùng quỹ trung tâm để trả với chi phí thấp. Mọi thứ đều được tận dụng, tuần hoàn để hạn chế rác thải ít nhất có thể. Rác thải được phân loại theo các nhóm khác nhau. Rác hữu cơ được ủ làm phân bón; giấy, thủy tinh và kim loại được gửi đi tái chế; một số khác được đốt. 

Cửa hàng ở tất cả các trung tâm Asoke đều vận hành theo triết lý trao tặng và phụng sự, không nhấn mạnh vào lợi nhuận nên hàng hóa vừa rẻ vừa chất lượng. Món hàng được làm từ nguyên vật liệu lành sạch và từ tâm thiện, tình thương của người sản xuất, như một sự cúng dường và trao tặng nồng ấm đến người mua, chứ không phải là một giao dịch đổi chác lạnh lẽo vô tình. Thế nên, món hàng được bán hoặc với mức lời thấp, hoặc với giá hòa vốn, hoặc với giá thấp hơn chi phí sản xuất, hoặc được trao tặng miễn phí! 

Các nguồn lực chính trong cộng đồng đều thuộc sở hữu tập thể và có một quỹ trung tâm cung cấp tài chính cho các dự án. Những người thực hành theo phong trào Asoke nhưng sống và làm việc bên ngoài cộng đồng đều thường xuyên đóng góp. Người dân Asoke được chăm lo toàn bộ việc sinh sống, ăn ở, giáo dục, y tế… suốt cả vòng đời từ lúc sinh ra đến tận khi chết đi. 

Cuối làng là tòa nhà hỏa táng, nằm đằng sau bóng một cái cây to thật đẹp trong một khung cảnh yên bình. Chưa được chứng kiến, tôi chỉ nghe kể rằng đám tang ở đây cũng nhẹ nhàng, tĩnh lặng, như một sự chúc phúc cho người ra đi đến một hành trình mới, mà biết chắc rằng sẽ tốt đẹp bởi cả cuộc đời sống thiện lành đã trải qua ở nơi này. 

Năm 2019, chúng tôi đến Pathom Asoke đúng vào ngày 5 tháng 12, kỷ niệm sinh nhật Vua Rama IX (1927-2016), một bậc minh quân được nhân dân Thái Lan tôn kính và yêu quý, người đã khởi xướng triết lý Kinh Tế Vừa Đủ (Sufficiency Economy Philosophy), và đã làm việc hết mình vì người dân. Cả làng tổ chức lễ hội. Thức ăn chay đủ loại được phát miễn phí ở các quầy. Người ta cầu nguyện rồi hát múa trong những chương trình văn nghệ nhiều màu sắc. Tôi nhớ người tham dự còn được tặng cây mang về, thật ý nghĩa. Điều đó làm cho mình có trách nhiệm và niềm vui trong việc chăm sóc và nhìn ngắm một sự sống lớn lên.

Tự nhiên nghĩ về Thái Lan và tôi thấy họ thật may mắn có những nhà lãnh đạo hiền minh, tài đức như Vua Rama IX, Sư Thầy Bhodirak của Santi Asoke, và Ajarn Yak của mạng lưới nông nghiệp tự nhiên. Tôi mơ một ngày Việt Nam cũng sẽ có được những cộng đồng tỉnh thức, những làng sinh thái như thế, nơi mà người ta sống tử tế, thiện lành với nhau, với thiên nhiên...












Thứ Hai, 18 tháng 12, 2023

Hành trình đi đến Tự Do và Trưởng Thành

 Thật vui khi dịp này Tú về Việt Nam sau hơn 8 năm trời, tụi mình tổ chức được sự kiện chia sẻ truyền cảm hứng này. Buổi trò chuyện đã diễn ra trong không khí thân mật, ấm cúng với các em MF Saigon và vài người bạn của Tú. Mong sao buổi trò chuyện sẽ tiếp tục được lan tỏa, hữu ích cho những người cần đến! 💖


Nó là việc mình phải đi xa, đi thật xa cái quen thuộc, cái nhỏ bé, cái vô thức, và đi đến một lúc nào đó mình chợt nhận ra ồ thì ra mọi thứ mình tìm kiếm không nằm ngoài kia mà nằm bên trong chính mỗi chúng ta. Đến lúc đó ta trở về, phủi hết mọi bụi đường, mọi ngộ nhận, mọi ảo tưởng và ta tìm thấy ta ngay tại nơi ta bắt đầu. 

Nó giống như việc ta đi tìm kho báu, đi hết các nơi, trải qua bao gian truân cuối cùng bản đồ chỉ cho ta kho báu nằm ngay dưới chân ta nơi ta bắt đầu cuộc hành trình. 

Tự Do và Trưởng Thành là một cuộc hành trình như vậy. Nhiều người sẽ nghĩ rằng sẽ phí thời gian công sức, có cách nào để thấy "kho báu" ngay từ lúc đầu không? Dạ không! Nếu từ lúc đầu mà không cất bước đi, thì sẽ mãi mãi không có kho báu. Cuộc đời là vậy, nó là một hành trình, và hành trình đó dạy cho ta bài học, những bài học này là kho báu, kho báu không phải là đích đến, mà là ngay bây giờ và ở đây trong cuộc hành trình của bạn.

Thương mời bạn xem lại video buổi chia sẻ về "Hành trình tự do và trưởng thành" diễn ra ngày 16/12/2023 tại đây:

https://youtu.be/T1WGiCRFIao

File trình bày (pdf):

https://tinyurl.com/hanhtrinhtudo

Xin chân thành cảm ơn mọi người đã tham dự chương trình trực tiếp và theo dõi gián tiếp qua livestream, đã có những chia sẻ, đóng góp, góp ý để buổi trò chuyện thêm phần ý nghĩa. ❤

Xin chúc cho mỗi chúng ta vững bước trên hành trình tự do và trưởng thành của chính mình. ❤ 

Thương,

Phạm Tú








Thứ Năm, 1 tháng 6, 2023

Áo nâu và áo trắng

Đọc được những lời sau từ Sư Cô Chân Lĩnh Nghiêm thấy như lời của vũ trụ. Nhớ tới Tú và ước nguyện tu gieo duyên của em. Và cả suy ngẫm về hành trình của mình, của một người đệ tử nguyện phụng sự nhân loại. Phải tu thật tốt, chuyển hóa bản thân rồi mới có thể giúp đời thật hiệu quả. Con đường mình đi, sẽ không nhất thiết phải là xuất gia như Sư Cô, mà phù hợp với mình hơn vẫn là cuộc sống cư sĩ tại gia như hiện tại, có nhiều tự do. Tuy nhiên, mình được nhắc nhở nhiều về việc phải thanh luyện bản thân, tu tập, thật miên mật, thật triệt để, để chuyển hóa mọi tham sân si, thất tình lục dục...

Mình ấn tượng câu nói của Sư Cô, mà nó cứ vang trong đầu mình những hôm nay: “con phải làm gì để giúp được nhiều người? Làm tu sĩ thì giúp được nhiều người hay làm cư sĩ sẽ giúp được nhiều người? Làm gì cũng được, miễn sao giúp được nhiều người thì tôi làm ngay, tôi chẳng quan tâm gì tới hình tướng hết." 

Có lẽ với mình, cũng ý nghĩa như vậy nhưng sẽ đổi "giúp" bằng chữ "phụng sự" hay hữu ích. Làm sao để phụng sự, hữu ích được nhiều hơn ở cả chất lượng và hiệu quả, chứ cũng không chỉ là số lượng người nữa. Điều đó làm mình nhớ đến khái niệm Scale Out của VCIL, thay vì Scale Up... Và hơn nữa, mình thấy khi hữu ích cho người khác là mình cũng được "giúp", được nhận rất nhiều, chứ không phải là người đi giúp hay người đi cho nữa. Niềm vui, sự trưởng thành, các bài học là những phần thưởng vô giá...

Em thân thương!

Hồi ấy tôi cũng giống như em bây giờ, tôi chẳng thiết tha chi với những bon chen trong cuộc đời trần tục. Tôi đã thấy được những giả tạm của cõi hồng trần, những hệ lụy khổ đau của kiếp nhân sinh, nhưng tôi vẫn chưa đủ can đảm để giã từ. Đôi mắt của tôi còn mê mờ, tôi chưa phân biệt được đâu là trong, đâu là đục. Lúc ấy tôi không có một đoàn thể nào để nương tựa. Chẳng có ai để tôi gọi “sư cô ơi”, chẳng có ai xuất hiện chìa cánh tay ra và hỏi: “Có tôi đây, tôi giúp được gì nào?”. Tôi cứ thui thủi một mình dò dẫm, kiếm tìm, sờ soạng.

Tôi đắn đo trước tấm áo nâu và áo trắng. Nhìn hai tấm áo ấy tôi chỉ có một câu hỏi duy nhất, câu hỏi làm tôi đau đầu nhức óc “chiếc áo nào có khả năng giúp được nhiều người?” Tôi đem hai tấm áo đặt lên cán cân trí óc, trí óc tôi bất lực. Tôi đặt hai tấm áo lên cán cân trái tim, trái tim tôi u mê. Đâu là trong? Đâu là đục? Câu hỏi réo rắt tâm can. 

May sao tôi còn có Mẹ - Mẹ Quán Thế Âm. Tôi đã thiết tha gọi Mẹ và hỏi Mẹ rằng: “con phải làm gì để giúp được nhiều người? Làm tu sĩ thì giúp được nhiều người hay làm cư sĩ sẽ giúp được nhiều người? Làm gì cũng được, miễn sao giúp được nhiều người thì tôi làm ngay, tôi chẳng quan tâm gì tới hình tướng hết. Một tuần sau tôi nhận được câu trả lời của Mẹ trong một cuốn sách:

“Trước khi giúp người khác con hãy giúp chính mình. Trước khi xứng đáng ngồi trên tòa Như Lai giảng pháp con hãy kết thảm cỏ, ngồi trong động đá để quán chiếu về sự vô thường, lý vô ngã. Và chỉ khi nào chứng được thanh tịnh tuyệt đối con mới được phép nhập thế gian mà không sợ bị sa ngã. Một người mù không thể dẫn đường cho những người mù. Một kẻ đang chết đuối không thể cứu được những người cũng đang chết đuối. Làm sao con biết rằng hành động của con hoàn toàn vô vị lợi? Làm sao con biết rằng con không tự lừa dối chính mình? Một việc làm cao đẹp chỉ có ý nghĩa khi nó được làm với một tâm vị tha chân thật. Chỉ khi nào con bước vào đời, làm mọi việc mà không thấy có mình làm, không thấy có người được giúp thì khi ấy con sẽ hiểu lời ta nói “nhập thế gian mà không rời niết bàn”.

Lời dạy ấy khiến tôi trấn động tâm can. Nhát kiếm của Mẹ đã kết liễu cuộc đời cư sĩ của tôi. Tôi được tái sinh trong gia đình áo nâu. Giờ đây tôi đang ngụp lặn nơi bến nước trong. Đúng là bến nước trong, vừa trong vừa mát.

Tôi đã đi trước em rồi, con đường ấy lành và đẹp lắm. Đây là bàn tay tôi, khi nào cần xin em hãy nắm lấy.

(Viết cho em từ non vắng)

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2022

Huy viết về SECMOL và Travel School 2022 - Ladakh

Trở về từ chuyến đi với thật nhiều điều muốn viết mà vẫn chưa viết được vì phải giải quyết nhiều công việc. Mình lưu lại tạm ở đây những bài viết của Huy vì những đồng cảm, và Huy đã nói lên chính xác nhiều điều mình muốn nói, nhất là về SECMOL. Lúc nào sắp xếp được thời gian, mình sẽ viết thêm về chuyến đi, với cảm nhận về những người bạn đồng hành thú vị và những bài học từ Ladakh...

Thank you and love you all! 💗

---

VCIL Travel School 2022- Ladakh, by Huy Pavel

Vậy là hành trình 15 ngày của chương trình VCIL Travel School 2022: Ladakh - Mindful Travel & Sustainable Development đã đến hồi kết thúc. Hành trình này không quá ngắn, nhưng cũng không quá dài, nó vừa đủ để mỗi người tham gia tự rút ra những bài học, những chiêm nghiệm, cũng như tự đặt ra những câu hỏi cho bản thân mình, về sự phát triển, về toàn cầu hóa hay thử thách những niềm tin và hiểu biết của bản thân.

Thời gian ở Ladakh, tất cả mọi người đều có cơ hội trải nghiệm những thứ mới lạ. Từ việc di chuyển ở độ cao hơn 3500m, cộng với cái nắng gay gắt vào ban ngày và không khí loãng hơn bình thường, đến việc ăn những món ăn do chính người dân địa phương chuẩn bị với những nguyên liệu hữu cơ từ vườn; đến việc dạo quanh khu phố cũ của Leh và ngắm nhìn sự thay đổi nhanh chóng với lối kiến trúc hiện đại của những căn nhà ở trung tâm thành phố; hay việc sống chung với người dân ở các ngôi làng xa xôi trên những ngọn đồi, để sống lối sống của họ, làm những công việc họ làm, nghe những câu chuyện họ kể. Tất cả là để mỗi người tự trải nghiệm và học những bài học của riêng mình; và thấy được một bức tranh lớn hơn, đầy đủ hơn về tác động của toàn cầu hóa, câu chuyện giáo dục và câu chuyện biến đổi khí hậu.

Dù chúng ta là ai, khi đã đặt chân đến một vùng đất nào đó, tức là chúng ta đã bắt đầu tạo tác động lên địa phương ở đấy rồi. Do đó trong suốt chương trình, chúng tôi muốn truyền tải đến mọi người về khái niệm Mindful Travel (du lịch tỉnh thức), giúp mỗi người hiểu hơn về những tác động của mỗi cá nhân mỗi khi đi du lịch lên cộng đồng địa phương.

Trong những bữa ăn, chúng tôi được ăn những thực phẩm hữu cơ, được trồng ở địa phương, thay vì phải ăn những thực phẩm được vận chuyển từ xa, gây phát thải khí carbon trong quá trình vận chuyển. Buổi sáng thức dậy, bọn tôi được người dân mời đủ thứ trà ở Ladakh: trà masala, trà bơ, trà đen. Điều không thể thiếu ở chương trình chính là những món ăn chậm chất Ladakh: "màn thầu" momos, món súp Tây Tạng Thukpa, món "bánh nước" Chhutagi hay rượu lúa mạch lên men Chhang.

Ở những ngôi làng như Tarchit hay Thiksey, chúng tôi luôn có cảm giác an tâm. Bước ra khỏi ngôi nhà, chúng tôi có thể thấy được con suối ngay trước mặt là nguồn nước để uống mỗi ngày. Chúng tôi biết được thức ăn được trồng ở ngay trong vườn, cần là ra vườn hái ăn, hay đến từ những khu chợ do chính dân làng tự trồng lấy và buôn bán. Chúng tôi cũng biết được chất thải của chúng tôi sẽ được xử lí như thế nào bằng cách sử dụng nhà vệ sinh khô... Điều này rất khác so với khi chúng ta sống ở thành phố, nơi mà chúng ta rất khó để xác định được nguồn gốc ly nước ta uống, thức ăn chúng ta ăn hay chất thải của con người sẽ đi về đâu.

Chúng tôi ở những ngôi nhà do người dân địa phương đón tiếp, nơi chúng tôi gọi là Guest House. Nhờ vậy, chúng tôi cũng có cơ hội trải nghiệm sâu sắc những nét đẹp truyền thống, mang đậm văn hóa người dân Ladakh. Chúng tôi lúc nào cũng được ngồi ở Chansa, phòng ăn truyền thống của người Ladakh, nơi cũng là thành phòng bếp vào mùa đông và phòng khách mỗi khi cần.

Điều thú vị nhất mà chúng tôi được trải nghiệm là văn hóa hiểu khách của họ, đôi lúc chúng tôi ăn no căng bụng nhưng vẫn bị các cô chú chủ nhà nhiệt tình bỏ đồ ăn vào đĩa, đến nỗi mỗi đứa phải la lên "dikley" hay thậm chí giấu đi cái đĩa để khỏi "bị" bỏ thức ăn vào nữa. Chúng tôi còn có cơ hội mặc thử Lokpa - trang phục truyền thống được sử dụng trong các dịp lễ, cưới của người Ladakh; trải nghiệm đội Perak; hay được học cái bài dân ca từ các Ama, Ana, Ale.  Điều này khác với kiểu du lịch truyền thống, khi khách du lịch có xu hướng đến thăm những nơi nổi tiếng, đi nhiều nhưng không kết nối được bao nhiêu với vùng đất họ đặt chân đến, không chạm được một cách sâu sắc đến văn hóa, lịch sử bản địa.

Không chỉ đến ở nhà của người dân trong thành phố ở Leh, chúng tôi còn đến ở những ngôi làng cách thành phố hơn 5 giờ đi xe, ngôi làng Tarchit hay Thiksey, để xem lối sống đậm chất Ladakh là như thế nào. Chúng tôi đến thăm những trường học như SECMOL hay HIAL để thấy được những nỗ lực của người dân trong việc giải quyết các vấn đề do hệ thống giáo dục hiện đại gây ra ra sao. Hoặc chúng tôi tham gia những workshop, webinar được tổ chức bởi các NGOs như Local Future, The Woman's Alliance of Ladakh để biết được những vấn đề và khó khăn mà Ladakh phải đối mặt và cách những tổ chức này góp phần để giải quyết các vấn đề đó.

Một lần nữa, những trải nghiệm này giúp cho mỗi người thấy được một bức tranh lớn hơn, đầy đủ hơn về tác động của toàn cầu hóa, câu chuyện giáo dục và câu chuyện biến đổi khí hậu.

Đi du lịch không chỉ để mà đi, mà còn là một phương thức để thúc đẩy nền kinh tế địa phương một cách bền vững thông qua những lựa chọn có ý thức. Trong suốt chuyến đi, chúng tôi ở nhà người dân, ăn thức ăn địa phương, mua sách của các NGO địa phương,.. qua đó giúp nền kinh tế địa phương phát triển mạnh mẽ và bền vững.

Ở vai trò là người đi du lịch, hay người tiêu dùng, chúng ta có quyền lực để định hình nên xã hội ta muốn xây dựng. Với mỗi quyết định tiêu dùng được đưa ra, ta đã góp phần định hình nên xã hội mà ta muốn xây dựng. Câu hỏi ở đây là, bạn lựa chọn điều gì? Và những lựa chọn đó gây nên những tác động gì? Đó cũng là những câu hỏi mà VCIL Travel School 2022: Ladakh - Mindful Travel & Sustainable Development muốn đặt ra cho người tham gia, và mỗi người sẽ phải tự đưa ra câu trả lời cho riêng mình!

NGƯỜI NHẠC SĨ TRÊN DÃY HIMALAYA 

Tôi gặp anh trong một buổi trò chuyện với những nhà khởi nghiệp địa phương ở Leh, Ladakh. Anh là một nhạc sĩ. Anh có tình yêu lớn với quê hương Ladakh của mình. Anh cũng có một tình yêu sâu đậm khác, đó chính là âm nhạc. 

Mỗi người nhạc sĩ có một hướng đi âm nhạc riêng của mình, anh cũng thế. Anh muốn hát về những câu chuyện của người Ladakh, cover lại những bản nhạc dân ca giản dị mà chất phát của tổ tiên mình. Và tất nhiên, anh làm điều đó theo cách riêng của mình.

Người ta muốn anh hát những bài dân ca bằng nhạc cụ truyền thống. Anh hát nó với cây đàn ghi-ta hiện đại. Anh làm họ điên lên vì điều đó. Người ta chửi bới, phát xét rằng anh đang phá hoại văn hóa truyền thống. Tuyệt lắm, anh cười với tôi, người ta còn nói về nhạc dân ca, tức là nó vẫn còn sống.

Âm nhạc không có hình dáng, vô hình vô tướng, nó chỉ đơn giản là âm thanh. Miễn nó truyền tải được câu chuyện của người Ladakh, lối sống của người Ladakh, tinh thần của người Ladakh, thì tôi chơi nó, tội gì phải phân biệt nhạc cụ truyền thống với cây đàn phương tây. Thế giới đổi thay, văn hóa cũng biến chuyển theo, âm nhạc cũng thế, tội gì phải dính mắc vào cái phương tiện. Đừng đóng khung chúng lại rồi giam chúng vào bảo tàng kí ức, như cách người ta làm với mấy cái ly, tách, đồ vật trong bảo tàng ngày nay. Mấy cái thứ đó đã chết rồi. Âm nhạc thì nó không chết, nó sống và nó tiếp tục biến đổi theo thời đại.

Dù sao thì âm nhạc cũng là do con người làm ra, cớ sao lại phân biệt quá khứ, tương lai, hiên đại, truyền thống làm gì, con người giống nhau cả mà, anh nói thêm.
...
Cuối buổi, anh muốn biểu diễn cái thứ âm nhạc mà anh nhắc đến cho mọi người. 
Anh biến tấu một đoạn kinh Phật trong Phật giáo Tây Tạng thành một đoạn nhạc hùng hồn, mạnh mẽ, làm kinh ngạc tất cả mọi người. Người tròn xoe mắt ngạc nhiên, người nín thở, người bịt mồm lại để khỏi phải phát ra một thành nào đó có thể làm hỏng bài hát.
Hôm đó, mọi người thấy sự tư do.
Hôm đó, mọi người thấy sự giải thoát.
Hôm đó, mọi người thấy sự hòa hợp.
Anh ấy thể hiện điều đó chỉ qua những âm thanh trầm ấm mà mạnh mẽ. Nhẹ nhàng mà vang vọng. Đơn giản mà sâu sắc. 
Anh ấy là một nhạc sĩ trên dãy Himalaya.


CẢM NHẬN VỀ SECMOL 

Chuyến đi này mình gặp nhiều thứ đáng nhớ lắm. Từ trải nghiệm văn hóa ăn uống, tiếp khách, bày trí không gian, cầu nguyện, phật giáo Tây Tạng... đến gặp những người đồng hành có background đa dạng từ professional hip hop dancer, đến người làm Start-up trong lĩnh vực Tech-Ed hay thậm chí có người đang gap year sau khi đi làm,... mỗi thứ mình gặp đều khiến mình nhớ cả; thậm chí những lần mình cũng phải tự đẩy bản thân khỏi vùng an toàn như tắm nước lạnh buổi sáng sớm nè...

Nhưng mình muốn trả lời câu hỏi theo kiểu hướng về thứ chạm mình nhiều nhất, vì nó dễ trả lời =))) Trong hành trình 14 ngày ở LAdakh, mình có đến thăm một ngôi trường thay thế, alternative tên là SECMOL.

ĐÂy là một ngôi trường khá thú vị, nó đã truyền cảm hứng cho phân cảnh cuối của bộ phim 3 idiots, và thậm chí founder của nó cũng là inspiration cho nhân vật chính Rancho Chanchad. Tóm lược về ngôi trường này, thì đây là nơi dành cho những bạn học sinh bị fail kì thi tuyển vào lớp 10, đây là một ý tưởng khởi xướng bởi các bạn sinh viên ở Ladakh khi họ thấy giáo dục có quá nhiều vấn đề và cần thay đổi.

Điều khiến mình chạm nhất ở đây, chính là việc các bạn học sinh được thấy được những hi vọng về chính bản thân, có cơ hội được tin vào chính mình và khám phá được tiềm năng bên trong.

Mình gặp và trò chuyện vs rất nhiều bạn ở đây, câu hỏi mình đặt ra là bạn đã thay đổi gì sau khi học ở đây một khoảng thời gian. Đa phần các bạn đều cho một sự so sánh tương tự như vầy: Trước kia các bạn tin là mình ngu, kém cỏi, thất bại, vô dụng, không biết làm các công việc đơn giản như rửa chén, quét nhà, làm vườn, sửa chữa đồ đạc, nay các bạn đều làm được những việc đó, thậm chí còn phát triển được các năng khiếu nghệ thuật nữa. Mình rất bất ngờ khi thấy trong thời gian rảnh, có bạn ngồi nặn đất sét, có bạn ngồi vẽ trên đá, có bạn ngồi thiết kế ngôi nhà bằng gỗ, có bạn ngồi viết nhạc... đây là những điều mà các bạn chưa bao giờ nghĩ bản thân sẽ làm. Đó là vài thay đổi bên ngoài.

Các bạn chia sẻ giờ đây các bạn không còn tự gán cái mác ngu si, kém cỏi nữa, mà cảm thấy tự tin vào chính mình hơn. Khi đến campus SECMOL, người hướng dẫn, giải thích về trường cho tụi mình là chính các bạn học sinh và một vài bạn TNV. Mình có hỏi sau này các bạn muốn làm gì, dù rụt rè, nhưng các bạn đã dám nói lên ước mơ của mình. Bạn thì muốn làm người dẫn đoàn trekking trên dãy himalaya, bạn thì muốn làm bartender sau khi tốt nghiệp, bạn thì muốn trở thành animator,... Các bạn cũng được học cái entrepreneurship ở đây, khi tất cả các vấn đề đối mặt các bạn đều tự tìm cách giải quyết bằng nguồn lực có sẵn và tri thức của chính mình. Những thứ này sẽ là nền tảng để các bạn làm những thứ mình mong muốn sau này.

Những thay đổi đấy cho thấy được tầm quan trọng của giáo dục và tiềm năng con người. Với triết lý, mục đích và phương pháp giáo dục phù hợp, ta có thể thúc đẩy con người phát triển theo hướng phù hợp nhất với họ. 

Nói thế không có nghĩa trường này là perfect. Nó vẫn có nhiều thứ có thể làm tốt hơn nữa. Nhưng nó là một case rất thú vị, về cách nó làm giáo dục, và cách nó kiên định với mục đích của mình.

Mình có trao đổi vs một số bạn, thì có bạn bảo sao hông scale up cái model này lên khắp thế giới đi, nó hay vậy mà, sao hông đào tạo giáo viên đi, để về dạy ở các trường mainstream truyền thống.

Mình thấy đơn giản đó không phải mục tiêu của SECMOL và sứ mệnh nó muốn theo đuổi. SECMOL muốn tập trung vào các bạn fail lớp 10 ở LADAKH, cho thấy một cách giáo dục thay thế nền giáo dục truyền thống - nơi không có một chút liên hệ gì đến đời sống bản địa và chỉ lan tỏa sự độc canh văn hóa, độc canh tư duy.

Việc tập trung vào các bạn học sinh rớt lớp 10 được thể hiện rất rõ trong cách tuyển sinh, thiết kế chương trình và cách vận hành trường học (các bạn tự vận hành toàn bộ các hoạt động ở đây).
Một thứ khác nữa, đó là SECMOL có giới hạn về nguồn lực con người, tài chính, nên không thể scale up được. Với lại khi Scale up thì rất khó kiểm soát và tập trung được chất lượng, làm không khéo thì có khi lệch khỏi con đường ban đầu.

SECMOL rất hay, nhưng chính quyền không thích cũng chịu, cho nên dù có training cho giáo viên thì cũng khó áp dụng được trong môi trường mainstream, nơi chịu sự kiểm soát của chính phủ. Một trong những mục tiêu ban đầu ở SECMOL là tái thiết giáo dục (Educational Reform) ở Ấn Độ nói chung. Nhưng rất tiếc kế hoạch này bị đổ vỡ vào năm 2007 khi chính quyền "tấn công" vào SECMOL, để rồi cuối cùng trường này phải rút khỏi việc can dự vào giáo dục truyền thống, thay vào đó chỉ tập trung ở mỗi Leh mà thôi.
----
Câu chuyện của SECMOL là câu chuyện về sự hiểu mình, biết được nguồn lực của mình là gì, mục tiêu sứ mệnh mục đích là gì. Nếu mình không rõ cái đó, thì mình dễ sa đà vào những cái thứ cấp không ăn nhập với con đường đã chọn ban đầu, như thế rất nguy hiểm. Sau khi học bài học đó, SECMOL lại quay về đúng việc của mình, tập trung vào các bạn học sinh rớt lớp 10.

Còn để giải quyết câu chuyện lớn hơn, to hơn, nó phải nhờ một hình thái khác của nó: HIAL – Himalayan Institute of Alternative Ladakh, để đi chuyên sâu hơn, rộng hơn và làm được nhiều chuyện hơn - những thứ với tư cách SECMOL không thể làm được. Đối tác của HIAL ở level chính phủ, chứ không còn nhỏ lẻ ở địa phương nữa.

Mình nghĩ SECMOL là trải nghiệm đáng nhớ nhất của mình, nó cũng là cái nhắc nhở bản thân mình về những gì mình làm. Không cần làm to, làm lớn làm gì, chỉ cần giúp được một cá nhân, một nhóm nhỏ là đủ rồi. Còn sau đó impact có được nhân lên hay không, có thì tốt, không có thì cũng chẳng sao. Miễn là mình thấy vui, và bạn bè, cộng cồng xung quanh mình được hưởng lợi chút gì đó là mình thấy quá tuyệt rồi.

Huy Pavel



Thứ Năm, 7 tháng 7, 2022

Cảm nhận về Dịch Lý

Chân thành cảm ơn Thầy rất nhiều đã giảng dạy lớp chúng em, cho chúng em được mở mang tâm trí, biết được minh triết vũ trụ, vô tự thiên thư để sống thuận với đạo lý, để hạnh phúc hơn và phụng sự, tu dưỡng ngày càng tinh tấn trên con đường tinh thần.

Về tư duy, học Dịch Lý giúp em hiểu được lý tương đối của cuộc đời, mọi thứ đều tương đối, khi xem xét từ các phạm vi, góc độ khác nhau ta sẽ có những diễn giải khác nhau. Mọi thứ đều có hai mặt nhị nguyên, âm dương đối đãi, mà chính điều này cũng mang tính tương đối, trong một hoàn cảnh cụ thể, giới hạn, mà luân chuyển, thay đổi cho nhau. Chúng ta cần tu dưỡng hướng đến phần tích cực, tốt đẹp của nhị nguyên đó, thì lúc ấy quẻ đẹp mới thực sự ứng với mình, hoặc cho dù gặp quẻ xấu thì cũng sẽ ứng ngược lại, với quẻ đối đãi của nó. 

Về cảm xúc, hiểu lẽ Biến Dịch, em trân trọng lý vô thường của cuộc sống để từ đó bớt dính mắc, bám chấp và cảm tính mà thanh thản, bình an, tự tại hơn. Em nhớ lời Thầy dạy về việc giữ mình (tịnh khẩu, nhẫn nhịn) trong những thời vận khó khăn, mất mát. Mất vật chất là cái mất ít tổn thất nhất. Và nhất quyết phải giữ được niềm tin vào bản thân, vào cuộc sống, giữ vững những giá trị cao đẹp của bản thân, “đã mất thì không được mất thêm”.

Ứng dụng trong cuộc sống hàng ngày: Trước những quyết định quan trọng hay những tình huống lựa chọn khó khăn, hay muốn xác nhận về một việc gì đó từ góc nhìn của Thiên Ý, em sẽ tĩnh lại, khấn nguyện rồi bốc quẻ, tham khảo lời khuyên minh triết từ Dịch. Từ đó em có thêm dữ liệu để tự tin ra những quyết định chất lượng. 

Em thấy thật kỳ diệu khi nghe Thầy giảng về Tượng nào Lý đó – Tương quan – Tương hợp – Tương ứng. Mọi thứ đều liên quan và kết nối với nhau trong một huyền nhiệm diệu kỳ của tự nhiên. Từ đó, em chú ý hơn những tượng lý trong cuộc sống của chính mình, các bức tranh, các vật dụng, nhà cửa. Không chỉ nuôi dưỡng nội tâm, em cũng đã biết chú ý hơn đến mọi thứ bên ngoài, bởi sắp xếp mọi thứ gọn gàng bên ngoài, sạch sẽ, ngăn nắp chỉnh chu, chú ý cách mình đi đứng, nói năng, ăn uống cũng sẽ giúp cho mình suy nghĩ rõ ràng, thông suốt và hưởng được, ứng được cái lý của tượng dịch đó.

Em nhận thấy Kinh Dịch quả thật là một công cụ rất uyên áo và quyền năng khi chúng ta thực sự thành tâm. Tuy nhiên, Kinh Dịch chỉ nên được sử dụng cho những mục đích tốt lành, cao đẹp và cũng không nên quá lạm dụng để rèn luyện tư duy độc lập tự chủ, tự quyết, tự chịu trách nhiệm. “Tận nhân lực, tri thiên mệnh” hay “Tri thiên mệnh rồi mới tận nhân lực”? Em nghĩ mình sẽ linh hoạt, ứng biến tùy hoàn cảnh cụ thể, nhưng sẽ cố gắng kết hợp cả hai, học hỏi lẽ Dịch và luôn nỗ lực hết mình.


Thứ Hai, 18 tháng 3, 2019

An Lạc Trang



"Tất cả cũng tàn phai, chỉ tình thương ở lại.
Những gì trao hôm nay, sẽ theo nhau mãi mãi."

Đó là hai câu thơ viết theo kiểu thư pháp trên bức tường nhà kho rực rỡ sắc màu từ những cánh cửa cũ được sơn lại trong khu vườn Tình Huynh Đệ. Lá cây rụng đầy trên đất, trên chiếc ghế bằng tre. Kia là ấm trà còn dang dở, hẳn ai đó đã ngồi đàm đạo nơi đây. Hai chú chó Từ Bi và Trí Tuệ như hai thiên thần xinh xắn vừa cắn nhau ẳng ẳng đã quay lại nô đùa với nhau vui vẻ. 

Mình bước đi giữa một không gian tươi xanh, gió mát, líu lo tiếng chim hót xung quanh. Mình thấy lòng bình yên và có chút man mác hoài cổ. Dường như mình đã thấy những khung cảnh này đâu đó rất đỗi thân quen. Đó là những vạt lục bình trôi trên khúc sông nhỏ ở Cao Lãnh, Sóc Trăng... Đó là những lúc cùng đồng đội nấu ăn, rửa bát ở nhà chung hồi hè Trẻ Đồng Xanh tại Hội An... Mình muốn hít thật căng cả đất trời bình yên này, để những niềm an lạc đó thấm vào trong từng mảnh thẳm sâu của hiện tại, và ký ức...

Chủ nhật vừa rồi, tụi mình có một chuyến đi tiền trạm đến An Lạc Trang, chuẩn bị cho sự kiện dự định tổ chức vào tháng 4. Gần kết thúc hai năm fellowship tại Tây Ninh rồi, tụi mình cũng trăn trở muốn làm một cái gì đó cho các thầy cô...

Vừa mới đến nơi, tụi mình đã được trải nghiệm trò đu dây qua sông hồi hộp và thú vị. Giống như mình đang bay qua khúc sông ấy. Cảm giác thật là Yomost! Rồi khi qua đến cù lao, tụi mình như được bước vào một thế giới khác, riêng tư và thanh tĩnh. Mình thấy tụi mình thật diễm phúc bởi nhận được sự ưu ái từ người chủ vườn. Anh kể rằng anh có nghe về câu chuyện của Teach for Vietnam, về anh Huỳnh Hạnh Phúc và anh trân trọng, quý những người trẻ như các bạn. Anh nói có lẽ có chút thiên vị bởi vì anh quê ở Tây Ninh. Anh sinh ra và lớn lên ở Tân Biên, sau này lên Sài Gòn học đại học, rồi đi làm quản lý xây dựng. Ba mẹ anh vẫn còn ở Tây Ninh. Anh nói cảm ơn tụi em đã chọn Tây Ninh. Còn tụi mình thì lại nói, dạ mà thực ra là Tây Ninh đã chọn tụi em. 

An Lạc Trang nằm trên cù lao Bến Cỏ, sở dĩ có tên Bến Cỏ vì người dân hay cắt cỏ ở đây. Anh thích tên Bến Cỏ hơn (có lẽ vì nó thuần Việt hơn chăng), An Lạc Trang là do khách tham quan đặt cho. Năm 2004, anh đến đây. Năm 2005, cất căn nhà đầu tiên đến 2012 thì tạm xong như bây giờ. Cây cối đều là mọc tự nhiên, không bón phân, xịt thuốc. Đồ đạc, chất liệu nhà được tận dụng từ những vật dụng cũ, theo phong cách ‘low-maintenance”, điều kiện sống cơ bản, ít cần phải bảo dưỡng, quét dọn nhiều. Từ năm ngoái thì gia đình anh chuyển hẳn về đây vì anh muốn các con của mình được sống gần gũi với thiên nhiên, và hạnh phúc.

Những năm gần đây, An Lạc Trang đã trở thành một địa điểm yêu thích để tổ chức các khóa học yoga, thực hành thiền, các chương trình tu học…  Anh nói rằng mình đã học được rất nhiều từ những vị Thầy đến đây giảng (Thầy Hà Vĩnh Thọ, Thầy Minh Niệm, Sư Tâm Pháp, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc…). Anh mong muốn tạo nên một không gian thiên nhiên trong lành, xanh mát, một nơi chốn bình yên và yêu thương cho gia đình mình và chia sẻ với cộng đồng những người bạn cùng hướng đến lối sống tỉnh thức, những thực hành nuôi dưỡng tinh thần, hạnh phúc và chữa lành từ bên trong như thở, thiền, yoga... Đối với anh, hạnh phúc vốn có sẵn bên trong mỗi chúng ta, và hạnh phúc là quay về kết nối với bản thân nội tâm bên trong mình, là sự có mặt, hiện diện trọn vẹn tại đây, bây giờ để kết nối với thiên nhiên, với những người xung quanh mình, với những gì chân thật, thực sự quan trọng. 

“Không gian này đã làm thay đổi bản thân tôi nhiều hơn là tôi đã thay đổi nó. Khi bạn đi đúng đường và kiên trì thực hành, sự chuyển hóa sẽ đến. Chỉ trong hơn bốn, năm năm trở lại đây, nhờ học từ những vị Thầy đến đây, tôi đã thay đổi rất nhiều. Từ một người “tham lam” muốn ôm đồm nhiều thứ, làm cái này, làm cái kia, tôi đã biết dừng lại, buông bỏ, và nhận ra những gì mới thực sự là quan trọng trong cuộc sống của mình. Hạnh phúc là sự lựa chọn. Hạnh phúc cũng còn là năng lực chấp nhận bản thân cùng với những hạn chế của mình, và chấp nhận những người thân của mình, với tình thương yêu vô điều kiện.” 

Cảm ơn một ngày ở An Lạc Trang. Cảm ơn gia đình người chủ vườn tốt bụng. Cảm ơn những người bạn đồng hành. Câu thơ trong khu vườn Tình Huynh Đệ lại vang lên trong đầu mình. 

"Tất cả cũng tàn phai, chỉ tình thương ở lại." 










Thứ Hai, 5 tháng 5, 2008

Cái nhìn hệ thống về cuộc sống

Photo by Moaan

“Nhìn thế giới trong một hạt cát

Và Thiên Đàng trong một nhành hoa
Giữ vô tận trong lòng bàn tay
Và vĩnh cửu trong một giờ ngắn ngủi”
(Thơ William Blake)

1. Tư duy hệ thống

“The world we have created is a product of our thinking; it cannot be changed without changing our thinking“. - Albert Einstein

Tư duy hệ thống là phương pháp tư duy hướng đến mở rộng tầm nhìn để hiểu mối liên hệ tồn tại giữa mọi sự vật, nhận thức được nguyên nhân sâu xa ẩn dưới bề nổi của những hiện tượng tưởng chừng như riêng rẽ. Trong những hệ thống phức tạp như xã hội con người, nhân và quả không ”nhãn tiền” mà thường cách xa nhau trong thời gian và không gian. Do đó có lúc ta dễ tạo ra cái lợi trước mắt mà khó thấy được tác hại lâu dài về sau. Tư duy hệ thống giúp ta thấy bức tranh chính xác hơn của hiện thực được nhìn từ nhiều góc độ, khuyến khích ta suy nghĩ sâu sắc hơn về vấn đề và đưa ra những giải pháp với tầm nhìn xa rộng và bền vững. Vì vậy, nó đặc biệt cần thiết cho những người làm lãnh đạo, nhất là khi phải đưa ra những quyết định, sách lược quan trọng.

Phương pháp tư duy thông thường là tư duy tĩnh, tuyến tính, tập trung vào sự kiện, kết quả, xem Nhân-Quả là một chiều và mỗi nguyên nhân độc lập với các nguyên nhân khác. Trong khi đó, tư duy hệ thống là tư duy động - nhìn vấn đề dựa trên những kiểu mẫu hành xử (pattern of behaviour) theo thời gian, phi tuyến (tư duy vòng lặp), tập trung vào nguyên nhân, xem nguyên nhân như một quá trình chứ không chỉ là sự kiện chỉ xảy ra một lần, với kết quả phản hồi ảnh hưởng trở lại nguyên nhân và những nguyên nhân ảnh hưởng lẫn nhau.

Tóm lại, tư duy hệ thống là:

- Tư duy môi trường - bối cảnh (environmental thinking, contextual thinking), tư duy toàn thể (holistic thinking), mở rộng sự thấu hiểu về các liên kết tồn tại giữa các hiện tượng, giữa sự vật với môi trường. Để hiểu một sự vật thấu đáo, ta không chỉ chú tâm vào chi tiết mà còn phải cân nhắc đến bối cảnh xung quanh nó.

- Tư duy mạng lưới (network thinking), chú trọng vào mối quan hệ giữa các sự vật hơn là từng vật thể riêng lẻ, khuyến khích tương tác linh động giữa các cấp bậc trong hệ thống.

- Tư duy tiến trình (process thinking), hiểu rằng muốn thay đổi kết quả, trước hết phải thay đổi tiến trình dẫn đến kết quả, khuyến khích cách quản lý tập trung vào tiến trình hơn là thành quả (liên hệ đến giáo dục, cách đánh giá học sinh qua quá trình học hơn chỉ là điểm số của bài thi cuối cùng).

- Tư duy hồi quy (backward thinking), kiểm tra giả thuyết, đặt ra những câu hỏi hồi tiếp để đi đến tận cùng vấn đề, đây là công cụ bổ túc cho dự đoán (foresight). Đặt ra kế hoạch dựa trên tầm nhìn lý tưởng tốt nhất về tương lai (không giới hạn khả năng của mình). Từ đó, suy nghĩ ngược lại để xác định những phương thức có tiềm năng dẫn đến kết quả mong muốn đó. Chọn giải pháp thích hợp nhất và tối ưu hóa tất cả những bộ phận, mối quan hệ trong hệ thống theo đó. Chưa dừng lại ở đây, với những thay đổi mới, vòng lặp sẽ tiếp tục được lập lại để kiểm tra, điều chỉnh theo những phản hồi từ hệ thống.

Tư duy hệ thống khuyến khích chúng ta thấy rừng chứ không chỉ từng cái cây, ”see the forest for the trees”. Đứng trong rừng, ta chỉ thấy cây, muốn thấy cả khu rừng ta cần góc nhìn bao quát như từ trên cao xuống. Tương tự, những vấn đề rắc rối mà ta đang mắc kẹt nhiều khi không thể giải quyết bằng chính lối tư duy đã gây ra nó. Những lúc như vậy, ta cứ thư giãn, tĩnh lặng cho tiềm thức hành động, để tư duy của chúng ta được tự do sáng tạo, thoát khỏi lối mòn cũ.

Chúng ta thường dính mắc vào chi tiết, mà quên đi cái toàn thể. Như câu chuyện những thầy bói mù xem voi, người sờ tai voi thì bảo con voi giống như cái quạt, người sờ chân voi bảo nó giống như cột nhà… Nhưng hai nửa con voi không phải là một con voi, một hệ thống sống không chỉ gồm tổng thể các bộ phận của nó. Mỗi hệ thống là một toàn thể thống nhất.

Tầm nhìn hệ thống về cuộc sống nhìn thế giới qua các mối liên quan tương tác, kết nối lẫn nhau của mọi hiện tượng vật lý, sinh học, tâm lý xã hội, văn hóa. Phân tích – chia chẻ và tổng hợp là hai cách tiếp cận bổ túc, khi được sử dụng trong cân bằng chừng mực, sẽ giúp ta có được tri kiến sâu sắc hơn về hiện thực.

“Tầm nhìn hệ thống bắt đầu khi bạn nhìn thế giới qua con mắt của người khác”.

Có một điều thú vị là, càng nhìn cuộc sống qua cái nhìn hệ thống, càng mở rộng tầm hiểu biết bao nhiêu, chúng ta sẽ càng thấy mình trở nên khiêm tốn, thân thiện, dễ thích ứng, biết cảm thông, biết tôn trọng sự đa dạng, những ý kiến trái chiều, biết lắng nghe với tinh thần đón nhận cởi mở, khuyến khích mà không “phán xét”. Đây là những điều đã được nghiên cứu trong “Trí Khôn Hệ Thống” – Systems Intelligence, ngành học ứng dụng phương pháp tư duy hệ thống vào những hành xử đời sống hàng ngày.

(Chúng ta sống như những gì mình nghĩ, rồi đến lúc, ta sẽ nghĩ như lối tư duy mà mình đã theo đó sống và hành xử. Có lẽ ai cũng nhớ câu ngạn ngữ quen thuộc “gieo tư tưởng gặt hành vi, gieo hành vi gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt số phận”. Nhắc lại những điều này, là vì mình muốn nhấn mạnh vai trò quan trọng của tư tưởng và nhận thức đến cuộc sống của mỗi người.

Trong ba thứ “thân” (hành động), “khẩu” (lời nói), tâm “ý” (suy nghĩ), nghiệp được tạo tác từ “thân”, “khẩu” (hành động đã thực hiện, lời đã nói ra) thường gây ra hậu quả nặng hơn “ý” (chỉ mới là ý nghĩ). Nhưng ý lại được chú trọng nhiều hơn cả, bởi nó là cội nguồn cho hành động và lời nói)…

2. Thống nhất trong sự đa dạng

Trong những hệ thống sống nhiều bậc, mỗi bộ phận của nó lại là những hệ thống nhỏ (holons). Mỗi holon có hai khuynh hướng đối nghịch nhau: (1) hợp nhất với chức năng là thành phần của một tập thể lớn hơn, và (2) tự khẳng định để bảo tồn sự tự trị của chúng. Mỗi holon phải khẳng định “bản sắc” - đặc tính riêng của nó, để thực hiện chức năng của riêng mình, đồng thời nó cũng phải tuân theo những yêu cầu chung của cái toàn thể lớn hơn, để cả hệ thống có thể duy trì và tồn tại được. Hai khuynh hướng này tuy đối nghịch nhưng bổ túc cho nhau và đều cần thiết. Một hệ thống lành mạnh khi các bộ phận của nó vận hành hài hòa, khi hiện diện sự cân bằng giữa hai khuynh hướng hợp nhất và tự khẳng định này. Hệ thống sẽ bị phá vỡ, như ẩn dụ về căn bệnh ung thư, khi một số tế bào ích kỷ bành trướng giành quyền phát triển cho mình mà không hề quan tâm đến toàn bộ hệ thống cơ thể, để rồi tự hủy diệt chính nó khi cơ thể suy sụp.

Sự khuyến khích cạnh tranh hơn là hợp tác là một trong những biểu hiện chính của khuynh hướng ích kỷ trong xã hội chúng ta. Nó xuất phát từ cái nhìn sai lạc về tự nhiên của những nhà Darwin-xã hội thế kỷ 19, những người tin rằng đời sống là một cuộc đấu tranh sinh tồn (survival of the fittest) và cạnh tranh được xem như nguồn động lực của nền kinh tế. Họ quá nhấn mạnh vai trò đấu tranh và mâu thuẫn mà không nhận ra rằng mọi đấu tranh trong tự nhiên đều diễn ra trong một bối cảnh rộng hơn của sự cộng tác.

Ta có thể tìm thấy trong tự nhiên vô vàn những ví dụ về sự phụ thuộc và tương hỗ lẫn nhau. Chim thú họp thành đàn để bảo vệ cho nhau. Phần lớn sự tương hỗ ấy không đơn giản là hai chiều thuận nghịch mà phức tạp trong mạng lưới các liên kết chằng chịt. Một hệ thống càng đa dạng, bảo đảm được nhiều chức năng, càng linh động trước những biến đổi. Chính nhờ sự đa dạng và phức hợp mà xuyên suốt mạng lưới đời sống của hệ sinh thái, những nhu cầu khác nhau của các cá thể khác nhau có thể được đáp ứng. Sự cộng tác hài hòa làm cho các phần tử của hệ thống vận hành phối hợp nhau nhịp nhàng và dễ dàng ở mọi cấp độ.

3. Tất cả là Một

Chúng ta kết nối lẫn nhau trên cả phương diện vật chất và ý thức. Mỗi chúng ta là một phần của những chu kỳ trao đổi liên tục năng lượng, vật chất và thông tin với thế giới xung quanh mình. Nghiên cứu của các nhà cận tâm lý học (parapsychologist) cũng đã xác nhận tâm thức có chủ ý của một người có thể ảnh hưởng đến cảm xúc của người khác hoặc lên vật chất.

Thiên nhiên trên bình diện vi mô của thế giới lượng tử càng khẳng định tính thống nhất và sự liên hệ kết nối giữa mọi hiện tượng. “Tính nhất thể của vạn sự” dưới con mắt của vật lý học hiện đại, đã được Fritjof Capra bàn nhiều trong cuốn “Đạo của Vật Lý”. Ý nghĩa tâm linh và triết học của nó không phải là điều gì mới mẻ mà chính là quan điểm bao trùm của những nền Đạo học phương Đông cổ xưa. Mọi sự vật, biến cố là những bộ mặt khác nhau, những hiện thân của một thực tại cuối cùng, không thể phân chia. Ý thức sinh thái sâu xa là ý thức tâm linh. Khi con người thấy mình hòa nhập với thiên nhiên, với vũ trụ như một cái toàn thể, khi thân và tâm thống nhất, khi con người vượt ra khỏi bản ngã của mình, để cảm nhận được tất cả là Một, lúc đó con người đã đạt Đạo và đó chính là cái Chân Như, Thực Tại cuối cùng.
Tôi là hạt bụi trong gió, bay đi khắp nơi, say đắm vẻ đẹp diệu kỳ của Tạo Hóa biểu lộ trên vạn vật. Đời sống là những chuỗi tuần hoàn vô tận, hết đêm rồi đến ngày. Xuân, hạ, thu, đông, rồi lại xuân…

Tôi là một con người. Sinh ra trên đời là tôi đã mang nặng ân tình của Mẹ Cha, của xã hội. Chiếc áo tôi mặc từ mảnh vải của người thợ dệt, công sức của người thợ may. Hạt cơm tôi ăn chắt chiu từ giọt mồ hôi người nông dân vất vả trên cánh đồng. Tôi không tồn tại một mình.

Ngụm nước tôi uống, không khí tôi hít thở, cọng rau con cá tôi ăn, chúng chuyển hóa thành xương thịt tôi hôm nay. Rồi mai kia khi xác thân này nằm xuống, cát bụi lại về với cát bụi. Tôi lại là gió, là mưa, là mây trời, là cành hoa, ngọn cỏ… Hòa mình trong vòng tuần hoàn miên viễn của tự nhiên đó, tôi thấy mình hiện diện trong tất cả, và chứa đựng tất cả ở trong tôi.

Tài liệu tham khảo chính

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2007

Works of Love are works of Peace

Bạn Vũ gửi cho cái link một bài viết trên Talawas về Mẹ Teresa. Đọc mới hiểu và càng cảm phục hơn về Mẹ, không ngờ Mẹ đã phải chịu nhiều khổ cực và cũng đã trải qua những khủng hoảng tâm linh như thế...

“Nếu có khi nào tôi nên Thánh – tôi chắc chắn sẽ là vị thánh của sự ‘tối tăm.’ Tôi sẽ tiếp tục xa rời Thiên đàng – để thắp sáng ngọn đèn của những ai còn ở trong sự tối tăm trên trần gian,” bà đã viết như vậy năm 1962.

Câu chuyện đời Mẹ làm mình liên tưởng đến những vị Bồ Tát, dù đã thoát vòng sinh tử, không hề vướng tội lỗi, nghiệp báo nhưng chưa muốn nhập Niết Bàn, vì lòng từ bi, vẫn tự nguyện đầu thai làm người, sinh trong cảnh tăm tối lầm than, chịu đựng cực khổ để cứu độ chúng sanh ở đó.

Bồ Tát vô ngã, nên nỗi đau của chúng sinh cũng là nỗi đau của mình. Bồ Tát không chấp ngã, nên dù trong đau khổ mà không thấy khổ đau. Có phải vậy không...

Thứ Ba, 14 tháng 8, 2007

Lan man về chữ Nhẫn

Hôm qua là ngày khai giảng của học sinh ở đây. Buổi sáng Kati kể chuyện và cô mong sao con đỡ đầu của cô đi học sẽ không bị chúng bạn trêu chọc. Mình và cô Reena chưa hiểu vì sao thì cô giải thích là vì dạo này trẻ em có khi bắt nạt bạn bè chúng (kiểu như bạo lực học đường) bởi vì gia đình chúng tan vỡ do cha mẹ ly dị. Mình hơi bất ngờ vì cứ nghĩ đất nước này thanh bình và an toàn như vậy mà. Kati mới nói tỉ lệ ly dị của các cặp vợ chồng ở Phần Lan hiện nay là 50% (!), đây là còn chưa tính đến những cặp chung sống không kết hôn. Rõ ràng điều đó tạo nên những tiêu cực về mặt xã hội, và người chịu ảnh hưởng hay tổn thương nhiều nhất lại chính là những đứa trẻ ngây thơ vô tội.

Tình cờ hôm chủ nhật cô Ajar và hai em đến dạy mình Kinh Thánh cũng đang bàn đúng đoạn về "Cách xây dựng đời sống gia đình hạnh phúc". Tóm gọn cũng chỉ trong hai chữ yêu thương và tha thứ: " a successful marriage is the union of two good forgivers".

Nếu chọn một chữ để tặng các bạn và tặng chính mình khi bước vào đời sống hôn nhân, mình sẽ chọn chữ NHẪN. Tự thấy bản thân vẫn còn nóng tính lắm, để đạt được chữ NHẪN ấy mình sẽ còn phải cố gắng nhiều.

Có tình yêu thì mới cưới nhau. Nhưng hôn nhân không chỉ đơn giản là màu hồng với tình yêu, giữ gìn hạnh phúc hôn nhân cần thật nhiều hy sinh và tha thứ nữa. Bởi đâu có ai hoàn hảo, bỏ qua những giận hờn vụn vặt, nhỏ nhặt để bảo vệ cái hạnh phúc quý giá hơn bội phần.

Thiết nghĩ hôn nhân có nền tảng từ tình yêu, lại có thêm chữ Nhẫn, thì không có khó khăn hay trở ngại nào là không cùng vượt qua được. Tình yêu sẽ khiến chúng ta ngày càng hoàn thiện mình hơn.

Bây giờ lan man xa hơn một chút. À, chữ Nhẫn cũng dễ bị hiểu theo hướng tiêu cực nhé, nên trước hết phải khẳng định rõ ở đây, Nhẫn không phải là nhục, không phải là cam chịu, luồn cúi hay hạ mình! Cũng như trường hợp thấy chuyện bất bình rành rành mà không dám đấu tranh cho lẽ phải, đó cũng không phải là cái Nhẫn đúng đắn.

Những người đạt được chữ Nhẫn thời đại này theo mình có lẽ không nhiều đâu, nên biết được người nào như vậy mình thực sự cảm phục lắm. Lúc sung sướng thì không nói, nhưng khi gặp nghịch cảnh, có mấy ai vẫn có thể lạc quan, kiên cường?

Nhẫn, là thắng không kiêu, bại không nản. Nhẫn không hề yếu đuối, thụ động mà ngược lại, người có Nhẫn là người có nội lực rất thâm hậu, vững chãi, bình tĩnh trước mọi khó khăn, nghịch cảnh. Cho dù cuộc sống áp lực đến đâu, tâm trí vẫn thanh thản và an bình.

Nhẫn không chỉ chịu đựng mà là tha thứ, nhờ có Từ, Bi, Hỷ, Xả mà ta có thể có được Nhẫn một cách tự nhiên và dễ dàng hơn. Bởi thế, Nhẫn còn là thuốc đối trị sân hận, làm chủ được bản thân. Nhờ kiên nhẫn, độ lượng mà bớt được cái tính nóng nảy chỉ làm hỏng việc, và mất hòa khí với người xung quanh.

Nhẫn, là người trầm tĩnh và sáng suốt, có tầm nhìn xa rộng, biết cân nhắc và đợi đúng thời cơ hành động. Vậy nên người lãnh đạo thì lại càng cần có chữ Nhẫn!!!

Cho nên có được chữ Nhẫn, là có sức mạnh, vững vàng trước mọi hoàn cảnh, khiêm tốn mà ung dung tự tại.    



Thứ Hai, 1 tháng 1, 2007

Số phận

Nếu bạn hỏi ”có số phận không?” – mình sẽ trả lời là CÓ. Cuộc đời giống như một hành trình dài của số phận mà mỗi con người được Tạo Hóa ban cho những hành trang và đặt vào từng hoàn cảnh khởi đầu khác nhau. Ai cũng muốn được khỏe mạnh, xinh đẹp, giỏi giang, hạnh phúc, ấm no.v.v…nhưng mấy ai ngay từ lúc sinh ra trên đời đều may mắn có được tất cả những điều đó. Cái vốn ban đầu khác biệt ấy rõ ràng là nằm ngoài ý muốn chủ quan của con người. 

Thế nhưng, KHÔNG có định mệnh khắt khe nào khiến con người phải tuân phục tuyệt đối. Số phận được liên tục hình thành, biến dịch, thay đổi từ những lựa chọn của con người. Tất nhiên, những quyết định đó bị chi phối rất nhiều bởi cái vốn ban đầu mà người ta có được. Song, trên đường đời, con người cũng không ngừng tạo nên cũng như đón nhận từ xã hội những hành trang mới cho mình. 

”Man’s character is his fate”- (Heraclitus). 

Tính cách góp phần tạo nên số phận, và điều này được thể hiện khá rõ trong khoa chiêm tinh hay nhân tướng học. Trong khoa Tử Vi, hơn 100 ngôi sao biểu trưng trong lá số thì mỗi sao mang một ý nghĩa tính cách nào đó, bên cạnh những ý nghĩa khác về một bộ phận cơ thể, một sự vật, hiện tượng (khi xem hạn). Những sao mang ý nghĩa tốt (cát tinh) về tính cách như vui vẻ, nhân hậu, thành tín thường đi đôi với ý nghĩa may mắn, hỉ sự và ngược lại, những hung tinh mang ý nghĩa những tính cách xấu cũng đồng thời là chỉ thị về những hạn xấu. 

“Watch your thoughts,
They become your words.
Watch your words,
They become your actions.
Watch your actions,
They become your character.
Watch your character,
It becomes your destiny”. 

Tính cách chính là thể hiện của suy nghĩ, ý thức hay sâu xa hơn là quan điểm sống của mỗi người. Quan điểm sống đóng vai trò khá quan trọng trong việc định hướng cho số mệnh. Bạn suy nghĩ như thế nào, bạn sẽ sống như thế.

“Gieo suy nghĩ, gặt hành động. Gieo hành động, gặt tính cách. Gieo tính cách, gặt số phận” (Ngạn ngữ Ấn Độ). Gieo nhân nào, bạn sẽ gặt quả ấy. Từ quan niệm dân gian “ở hiền gặp lành” cho đến trong Kinh Thánh “ai gieo giống nào sẽ gặt được giống ấy” và nhất là trong Phật pháp, bạn đều thấy quy luật Nhân Quả hiện diện như một chân lý thật giản đơn mà lại hiệu nghiệm vô cùng. Luật Nhân Quả, đó là lẽ công bằng của tự nhiên và vạn vật.

Như vậy, bạn sẽ hiểu rằng trên cuộc đời này không có gì xảy đến một cách ngẫu nhiên, (cũng như giải thích được vì sao có sự khác biệt giữa những cái vốn ban đầu mà Tạo Hóa ban cho con người). Cây kia không thể mọc lên nếu trước đó hạt mầm đã không được gieo vào đất. Khi chưa biết, chúng ta sẽ cho rằng sự việc thật ngẫu nhiên, tình cờ. Nhưng nếu biết rồi, bạn sẽ hiều rằng tất cả những gì xảy ra trong cuộc đời bạn đều có nguyên nhân của nó, hội tụ cùng với cơ duyên mà thành nên quả này. 

Đó chính là cách giải thích của Phật giáo về số mệnh con người. Theo đó, mỗi con người tự tạo ra số phận cho mình thông qua quy luật Nhân Quả - Nghiệp báo. Lúc đầu chính chúng ta tạo ra nghiệp. Khi nghiệp lực đủ mạnh nó quay trở lại điều khiển chính chúng ta. Nghiệp – những hành động do tâm cố ý gây nên, có thể là thiện nghiệp có thể là ác nghiệp. Nghiệp là cái theo ta suốt như hình với bóng. Dù cho ai có trốn dưới sông sâu núi cao, cũng không thể thoát được tất cả những nghiệp báo mà mình đã tạo ra. Tuy nhiên, nghiệp không cố định mà là bất định nghiệp, nghĩa là nghiệp hoàn toàn có thể thay đổi, gia giảm, điều này nhấn mạnh vai trò chủ động và trách nhiệm của con người trước số phận của chính mình. 


Nghiệp là những hành động do tâm cố ý gây nên, do đó những hành động nào vì vô tình, không chủ ý thì không được/bị xem là nghiệp. Như vậy, có thể thấy tâm hay ý niệm rất quan trọng trong quan điểm Phật giáo. Sự tướng của việc làm không quan trọng bằng ý niệm. Có việc tưởng nhìn bên ngoài là thiện nhưng thực ra do ác niệm mà làm thì vẫn là ác ý nghiệp và ngược lại.

***

Tóm lại, khi ý thức rằng chính chúng ta đã và đang từng ngày hình thành, thừa hưởng số phận do chính mình tạo ra, mong rằng các bạn sẽ cảm thấy chủ động, tự tin hơn trong cuộc sống.

Cuộc sống không tránh khỏi những lúc gặp khó khăn hay nghịch cảnh số phận, thì bạn ơi xin đừng nản lòng! Cái gì rồi cũng qua đi. Bạn sẽ vượt qua được hết khi bạn có ý chí mạnh mẽ, nghị lực bền bỉ, lòng kiên nhẫn và một trái tim hướng thiện tràn ngập tình thương yêu.Image

Nếu đau khổ xuất phát từ trong tâm, mong rằng bạn nhận chân được gốc rễ vô thường của chúng và tự do thanh thản trước mọi tham sân si.

Điều cuối cùng mình muốn nhắn gửi, không phải cuộc sống đối với bạn ra sao mà chính cách bạn nhìn cuộc sống với thái độ như thế nào, đó mới là quan trọng. Hạnh phúc là trạng thái của tinh thần và bên trong bạn hơn là những gì bạn có được hay những gì người ngoài nghĩ về bạn.

Sống tròn đầy trong hiện tại để biến đổi cuộc đời theo hướng tích cực, phải không bạn. Image Vì ngày mai đang bắt đầu từ ngày hôm nay...

“Let’s a hopeful heart
Carry you through
For things will work out
If you trust and believe”.